TRUYỆN MA - ĐỒNG TIỀN HẮC ÁM
Ngày xưa, mẹ tôi thường la tôi mỗi khi tôi định nhặt tiền rơi trên
đường. Nhiều lần tôi vẫn thắc mắc tại sao. Mẹ chỉ trả lời một câu gọn
lỏn:”Lượm tiền sẽ mang đến xui xẻo.” Lớn lên tôi luôn giữ ý nghĩ đó
trong đầu và không bao giờ nhặt tiền người khác đánh rơi.Dù vậy, những
loại tiền giấy hay kim loại đều có sức hấp dẫn đặc biệt đối với tôi. Tôi
thích sưu tầm các loại tiền, tiền cổ, tiền đồng, ngoại tệ. Bất cứ loại
tiền nào tôi cũng muốn có một mẫu cho bộ sưu tập của tôi. Chính vì niềm
đam mê đó, hôm nay tôi đã quên đi lời mẹ dặn.
Tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào đồng tiền nằm ngay dưới chân tôi. Chưa bao giờ tôi thấy loại tiền này trước đây. Tim tôi đập thình thịch như muốn lọt ra ngoài. “Con không được lượm!” Câu nói của mẹ vang lên bên tai tôi. Nhưng đồng tiền quá hấp dẫn, như một cô gái xinh đẹp đang tìm cách quyến rũ người đàn ông của cô ta, nó liên tục mời gọi tôi nhặt nó lên. Lấy hết can đảm, tôi chộp lấy đồng tiền giữ chặt trong lòng bàn tay. Nó khá nặng tay hơn hẳn những đồng tiền tôi từng cầm. Mở tay ra, tôi nhìn thấy một đồng tiền rất lạ. Những hoa văn viền rất tinh xảo, mặt trên là con số 100 to tướng, lật mặt sau lại tôi nhìn thấy ngôi sao sáu cánh, bên trong ngôi sao lại có một ngôi sao nhỏ hơn, và một ngôi sao nhỏ hơn nữa, có đến năm ngôi sao. Tận trong lớp ngôi sao cuối cùng có một hình nhỏ, tôi căng mắt nhìn kĩ hơn bên trong đó là hình mặt người hay một cái gì đó… MỘT CÁI ĐẦU LÂU.
Bàn tay tôi tê cứng, cơn lạnh chạy dọc theo cánh tay. Một tiếng cười ré lên, tôi giật mình suýt buông rơi đồng xu. Cũng may tôi giữ chặt nó trong tay. Nhìn quanh chẳng có ai, tôi nhún vai, chắc là ảo giác. Hôm nào thử đem đồng xu cho đám bạn xem thử xem đứa nào biết nguồn gốc của nó không.
Tôi có một hội bạn cùng đam mê. Ban đầu, gặp nhau qua một mạng xã hội, sau đó, chúng tôi có những buổi gặp mặt offline để khoe về những loại tiền mà chúng tôi tìm thấy và cũng để mở mang tầm mắt. Trong hội có anh Phương là máu lửa nhất, đầy đủ về mặt kinh tế nên anh cũng khá hào phóng chi cho niềm đam mê riêng. Bộ sưu tập của anh khiến ai trong chúng tôi cũng trầm trồ thán phục. Kiều, em gái anh Phương, trạc tuổi tôi nhưng cũng mê sưu tập tiền lắm, có thể là do ảnh hưởng từ anh trai. Kiều là một cô gái xinh xắn đáng yêu, mỗi khi cười là đôi má lúm đồng tiền rất sâu. Trong tất cả các loại tiền tôi mê nhất cái đồng tiền đó. Tôi luôn như chìm vào trong cái đồng tiền của Kiều, xinh không thể tả. Từ khi gặp Kiều, tôi mới biết thích một điều khác ngoài sưu tập tiền ra. Nói gì thì nói, tôi cũng là đàn ông. Tôi càng điên cuồng tìm kiếm những loại tiền mới lạ nhằm gây ấn tượng với Kiều. Chắc chắn lần này, đồng xu đó sẽ khiến Kiều gục ngã vì thán phục. Tôi háo hức chờ đến ngày offline kế tiếp.<br>
Giữ đồng xu được vài ngày, tôi cảm giác có một vài điều kì lạ. Nhiều khi đang ngồi học bài, tôi cứ nghe tiếng cười khúc khích, chốc chốc lại nghe tiếng khóc tỉ tê, lát sau lại có tiếng xì xầm. Những âm thanh đó phát ra ở trong góc kệ tôi cất đồ, đôi khi tôi nghi ngờ không biết nó có phải cái đồng xu không. Tôi đặt nó cùng với bộ sưu tập của tôi, sát vách phòng. Trong ký túc xá cho sinh viên này, những bức vách ngăn phòng khá mỏng manh nên dễ dàng nghe được phòng bên cạnh nói chuyện. Tôi bước lại gần thì tiếng động mất đi. Tôi mở cửa phòng nhìn ra thì thấy phòng bên cạnh có một cô gái vừa bước ra ngoài. Nhún vai, tôi đi vào trong. “Chắc thằng phòng bên lại dắt gái về chứ gì. Thằng bệnh!”
Như thường lệ, ngày nào có lịch học thì tôi lên trường, không thì ở lại phòng, lên mạng tìm xem có loại tiền nào mới. Đời sinh viên của tôi hóa ra lại rất an nhàn. Nhà trường lại khá thoải mái vui thì lên lớp học, không thì đi chơi miễn sao đảm bảo thi đủ điểm đậu là được. Nhờ mạng mà tôi mua thêm được rất nhiều loại tiền khó kiếm, nên tôi không bao giờ quên việc kiểm tra mỗi ngày. Vả lại, tôi cũng tranh thủ chat với Kiều. Thật khó để cưa được Kiều, ngoài sưu tập tiền ra cô không hứng thú với bất cứ thứ gì khác, đặc biệt là đàn ông. Quen biết lâu, tôi mới biết cô rất thích tiền đồng, hơn hẳn những loại khác. Lần này chắc chắn được. Lá bài chiến lược đang nằm trong tay tôi. Đang thích thú với suy nghĩ đó, tôi nghe tiếng lao xao bên ngoài, tiếng ồn càng ngày càng lớn, cả tiếng cự cãi. Mở cửa ra nhìn, tôi thấy thằng phòng bên đang đứng trước cửa phòng nó cãi lộn với một cô gái lạ hoắc. Người tụ tập ngày càng đông. Nghe một hồi mới hiểu là thằng này dắt cô gái về phòng định giở trò thì bị cô ta phản ứng lại. Cự cãi một hồi, nó nổi xung thiên lên, tát cho cô nàng một phát, liểng xiểng ngã sao lại ngã đúng tôi. Phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay đỡ. Khí khái đàn ông nổi lên:
- Mày phải đàn ông không, Hiệu?
- Kệ mẹ tao, mày ngon quá! Tính làm anh hùng cứu mỹ nhân hả?
- Tao không làm anh hùng, là hành đông của mày không chấp nhận được.
Tiếng nhao nhao phản đối nó um sùm, yếu thế, nó bỏ vào phòng còn không quên quay lại cảnh cáo tôi: “Mày con chừng đó!” Cô nàng lúc đó mới quay lại lí nhí cảm ơn tôi, có vẻ như là một cô gái ngoan.“Không cần phải cám ơn tôi, lần sau đừng có theo đàn ông vào phòng, nguy hiểm lắm.” Đến giờ ông bác quản lý ký túc xá mới chịu chay lên. Tôi nói to “Vãn tuồng rồi bác ơi!” Xong, tôi trở lại với việc lúc nãy, mà lúc đi vô tôi có nghe loáng thoáng ai gọi tôi lại. Sợ Kiều bỏ đi không chat nữa nên tôi vội vào trong đóng cửa lại.<br>
Tôi đang ngồi học bài thì có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, chẳng thấy ai, tôi quay vào trong học bài tiếp. Lát sau lại có tiếng đập cửa ầm ầm. Tôi mở cửa ra, không thấy ai. Nhìn quanh quẩn tôi nhác thấy một cái bóng nhào tới tôi, vừa há miệng định hỏi thì tôi ăn một cú đấm vào mặt. “Thằng bệnh, mày giả ma hù tao hả?” Tôi không hiểu nó định nói gì.
- Mày nói cái gì? Nãy giờ tao đang học bài có làm gì mày đâu.
- Không phải mày thì là ai? Tao mở cửa ra chỉ thấy cửa phòng mày đang đóng lại. Còn chơi kiểu đó tao cho mày đi gặp ông bà luôn biết kh…
Đang nói giữa chừng thì nó ú ớ không nói thành lời.
- Mày bị cái gì vậy?
- Cái… cái… bóng…
Tự dưng nó cà lăm làm tôi không nhịn được cười. Nó gõ đầu tôi cái bốp rồi xoay mặt tôi ra sau. “Nhìn… nhìn… kìa…” Tôi nhìn qua nhìn lại mà có thấy gì đâu. Tôi gắt:
- Có cái quái gì đâu mà kìa… kìa…
- Có… Tao thấy… Một cái gì đó, giống người nhưng không phải người đứng trong phòng mày… thật mà… nhưng khi mày nhìn thì nó biến mất.
- Đừng có đùa, làm gì có ai trong phòng t…
Nói chưa dứt câu thì tôi nghe một luồng gió lạnh thổi qua người. Tôi rùng mình. Đinh ninh là sắp bị bệnh. Tôi đẩy thằng Hiệu ra khỏi cửa:
- Đi về phòng đi, tao không rảnh đôi co với mày.
- Tao nói thật đó, có một cái gì đó rất lạ.
- Có gì đâu, mày bị hoang tưởng rồi.
Tôi đẩy nó ra rồi đóng sầm cửa lại. Vừa mới bước được vài bước, tôi lại nghe tiếng thét thất thanh của nó. Chạy ào ra xem, nó đang bẹp dưới đất, mặt mày xanh lè, thở dốc. Tôi ngồi xuống xem nó có chuyện gì.
- Cứu… cứu… tao với… có ma…
- Yên nào, có chuyện gì thì bình tĩnh lại kể cho tao nghe.
Lúc này người kéo đến cũng khá đông rồi, nó mới yên tâm hơn mà lấy lại hơi thở bình thường.
- Tao vừa đi vài bước thì có một cái bóng lướt qua mặt tao, một con gì đó đang bám lên bờ tường, nó bò lại gần tao, càng gần, tao nghe như có cái gì đó xoáy vào trong đầu tao sâu hơn. Một áp lực đẩy tao ngã xuống đất, sợ quá, tao la lên mày chạy ra thì nó biến mất.
- Có thật là ma không. Không chừng áp lực thi cử khiến mày bị ảo giác đó.
- Tao nói là thật mà. – Nó gằn từng tiếng một.
- Thôi được, bậy giờ, tao đỡ mày vào phòng, ngủ một giấc, sáng mai thức dậy mọi chuyện đâu lại vào đấy. Ok?
Tôi không ngờ thằng này nó lại nhát gan đến vậy. Giờ tôi nói gì nó cũng răm rắp nghe theo. Lại tiếp tục giải tán đám đông. Tôi trở lại với đống bài tập khó nhằn. Đang ngồi vò đầu bứt tóc, từ cửa sổ phòng tôi thoáng thấy có bóng người dưới sân. Nhìn ra xem đó là ai. Thằng Hiệu đang đi lang thang một mình trong sân trường. “Thằng này lạ, mới nãy còn la làng, bây giờ dám đi một mình rồi.” Tôi không hiểu nó làm gì ở đó. Tôi nhìn xem nó đi đâu. Hành động của nó đang trở nên kì quặc. Nó đi thành một cái vòng tròn, rồi lại đi loanh quanh trong cái vòng tròn ảo của nó thành những đường zíc zắc, cuối cùng là thành một cái vòng tròn nhỏ hơn bên trong. Xong việc nó đứng giữa vòng tròn, ngước lên nhìn tôi. “Nó biết mình đang nhìn sao.” Do xa quá tôi nhìn không rõ khuôn mặt của nó xem có phải nó đang nhìn tôi không. Nó đi ra ngoài cổng ký túc xá. Cổng đã khóa rồi mà! Khuất sau bóng cây, tôi không biết làm thế nào mà nó mở được cổng rồi đi luôn ra đường, mất dạng.<br>
Nãy giờ tôi đã nghe một luồng gió lạnh thổi qua người, tôi cứ nghĩ là do quạt, bỗng dưng nó thổi mạnh lên, bật tung cánh cửa phòng. Giật mình, tôi quay lại nhìn thì chẳng thấy ai. Tôi đóng cửa và đến kệ sách để lấy tài liệu, tình cờ tôi dẫm phải một cái gì đó trên sàn. Đau thấu trời! Miệng lầm bầm rủa, tôi cúi xuống nhặt lên. Sợi dây đeo có hình xương cá này thấy quen quen. A, tôi nhớ ra rồi, nó là của thằng Hiệu. Mà tại sao lại ở trong phòng tôi. Có lẽ nó lẻn vào phòng tôi lúc tôi đi học chăng? Nó định làm gì trong phòng tôi. Tôi cũng đâu có thứ gì đáng giá, ngoại trừ… bộ sưu tập của tôi. Tôi lật đật kiểm tra, đúng là có xáo trộn một chút nhưng hình như vẫn còn đầy đủ. Không biết cái thằng định làm gì? Tôi nhóng ra cửa sổ xem coi thằng Hiệu có trở lại chưa thì thấy nó đang đứng trên sân trường nhìn lên phía tôi ngay vị trí lúc nãy. Nó đi vào trong ký túc xá. Thôi kệ nó, tôi tiếp tục học bài, ngày mai phải thi rồi.
Bài thi khá dễ, tôi làm chỉ hơn nửa thời gian là xong. Vậy mà ông thầy hù làm tôi lo sốt vó. Xong một môn, tự thưởng cho mình một lon nước ngọt. Tôi lên căn tin ăn uống. Căn tin đông nghẹt người, cả buổi sáng ở trong phòng thi, không biết có chuyện gì mà dân tình xôn xao lạ. Tôi lân la hỏi chuyện mấy cô bé năm nhất.
- Mấy em, có chuyện gì mà mọi người nhốn nháo hết vậy?
- Nghe nói có một sinh viên trong trường mình bị giết.
- Trời, ghê vậy? Đó là ai?
- Em cũng không rõ nữa, nghe nói là anh nào năm ba ấy.
- Chết như thế nào ?
- Khoảng tám, chín giờ, bác lau công tìm thấy xác ngay góc cầu thang ký túc xá.
- Hả ? Anh cũng ở ký túc xá.
- Mà sao anh không biết vụ này?
- Sáng giờ anh trong phòng thi, tụi em có nghe thêm gì không ?
- Em cũng nghe nói là trên lòng bàn tay anh ấy bị khắc một cái hình gì đó.
- Đáng sợ lắm, cảnh sát đã mang xác đi rồi, sau này chắc em không dám bước vào ký túc xá nữa.
- Ừ, ghê quá !
Bọn con gái xôn xao cả lên, đến tôi đàn ông con trai đây còn lạnh xương sống thì nói gì họ. Từ giờ tôi phải cẩn thận hơn mới được. Có một vụ giết người trong ký túc xá nữa sao? Không biết hôm qua lúc thằng Hiệu đi ra có nhìn thấy gì không. Để chừng nào có dịp gặp tôi sẽ hỏi nó thử coi.<br>
Mệt mỏi vì bài thi căng thẳng buổi chiều, tôi rảo bước về phòng với ý định sẽ ngủ một giấc thật dài. Bước đến hành lang, tôi đã thấy một đám đông tụ tập gần trước phòng tôi. “Lại chuyện gì nữa đây?” Thấy tôi bước đến, vài người chỉ trỏ tôi, một anh trông khoảng ba mươi tiến lại gần tôi.
- Chào em, anh là trung tá Thưởng !
- Chào anh, có chuyện gì vậy?
- Hiệu, bạn cạnh phòng em vừa mới chết hôm qua. Anh cần tìm hiểu một số thông tin em có thể giúp anh không?
- Thằng Hiệu? – Tôi trợn trừng mắt. – Thằng Hiệu là đứa bị giết sao?
- Vậy là em có nghe nói về vụ này rồi chứ gì! Càng tốt! Lần cuối em gặp nó là khi nào? Gần đây em thấy nó có gì lạ không?
- Tối hôm qua lúc em đang học bài, em thấy nó đi ra cổng.
- Làm sao em thấy?
- Cửa sổ phòng em nhìn thẳng ra cổng mà.
- Ừ, thế còn gì nữa.
- Cử chỉ nó rất lạ, đi loanh quanh trong sân một hồi nó mới ra cổng, mà em không hiểu sao nó mở cổng đi ra ngoài được nữa. Sau đó thì nó mất dạng, lát sau nó quay trở lại.
- Gần đây Hiệu có gì lạ không?
- Em ít tiếp xúc với nó lắm. Nhưng hôm qua nó cứ bảo là có ma.
- Có ma??? Em tin nó hả?
- Em không tin, trước giờ em chưa thấy ma bao giờ. Em nghĩ là nó bị áp lực thi cử thôi nên em bảo nó vào phòng nghỉ.
- Em còn biết gì nữa không ?
- Không, hôm qua là lần em nói chuyện với nó nhiều nhất.
- Anh nghe nói em có cự cãi với nó trước đó.
- À, là nó định hại con gái người ta nên em mới giúp cô gái đó thôi, chuyện cũng không có gì to tát. Mọi người đều nhìn thấy mà.
- Ừ, vậy nếu em có biết thêm thông tin gì thì liên lạc anh nha. Đây, thông tin liên lạc của anh.
Anh trung tá đi rồi tôi mới nhớ là tôi quên nói cho anh ta biết Hiệu có đột nhập vào phòng tôi. Nhưng tôi ngờ ngợ nghĩ rằng hình như anh ta có chút nghi ngờ tôi có liên quan đến cái chết của thằng Hiệu. Chắc tôi nên ỉm luôn chuyện đó. Nói ra không biết chừng lại mang họa vào thân.
***
Giờ ăn trưa luôn là lúc những đề tài nóng hổi được đem ra bàn tán sôi nổi. Mấy ngày nay, Hiệu là đối tượng được quan tâm đến nhiều nhất. Tôi cùng mấy thằng bạn ngồi bàn về nó và đoán già đoán non về thủ phạm. Thật khó để biết được thủ phạm ! Bình thường nó mê gái và bốc đồng thôi chứ tôi không nghĩ nó gây thù chuốc oán với ai đến mức bị giết. Ăn xong, mạnh đứa nào về nhà đứa nấy, tôi cùng thằng Nhân trở về ký túc xá. Trên đường đi nó cứ hỏi tôi có biết hình ngôi sao sáu cạnh có ý nghĩa gì không. Tôi có biết gì nhiều hơn nó. Đến phòng nó trước, tụi tôi tạm biệt, trước khi vào phòng nó còn nói với theo tôi.
- Thằng Hiệu trên người nó có hình ngôi sao sáu cạnh.
- Cái gì ? – Tôi giật mình, kéo nó lại hỏi cho rõ – Mày nói sao ?
- Hồi sáng bác lau công kể với tao, trên tay nó có một ký hiệu rất lạ, một hình tròn, trong có ngôi sao sáu cạnh và một hình tròn nhỏ nữa.
- Sao lại như vậy ? – Tôi bắt đầu nghe lạnh người.
- Tao không biết.
Tôi chạy vụt vào phòng, lục tìm cái đồng xu hôm trước. Tôi nhớ ra cái hình mà thằng Hiệu vẽ trên sân trường cũng chính là cái ký hiệu trên đồng xu tôi nhặt được. Nó vẫn ở đó, đúng là cái kí hiệu này rồi. Lật mặt sau lên tôi thấy con số 99 nằm nghiễm nghệ trên đó. Tay tôi run bần bật. “Chuyện gì thế này ?” Tôi dụi mắt đến nổ đom đóm mắt hy vọng là mình nhìn lầm, nhưng nó đúng là 99. Rõ ràng trước đây là 100, sao lại có thể thay đổi được. Tôi đã làm gì thế này ? Lẽ ra tôi nên nghe lời mẹ tôi dặn. Tôi nghe lạnh gáy như có ai đang phà hơi thở vào. Tôi quay phắt người lại, chẳng có ai cả. Hơi lạnh vẫn đến từ phía sau tôi. “Chết rồi, mình phải tìm cách thoát khỏi cái đồng tiền quỷ quái này thôi !”
Tôi gói đồng xu vào trong một tờ giấy chạy ra ngoài bờ sông, dùng hết sức bình sinh ném nó xuống sông. Nhìn nó chìm dần xuống dòng nước tôi mới yên tâm mà trở về nhà. Thở phào nhẹ nhõm. Tôi lên mạng giải tỏa bớt căng thẳng trong đầu. Hội sắp tổ chức offline, tôi chẳng còn gì để khoe với họ, cơ hội duy nhất tôi gây ấn tượng với Kiều cũng bị nỗi sợ hãi của tôi lấn át. Tôi cảm thấy lạnh, càng lúc càng lạnh, đặt chân xuống sàn đi lấy thêm áo khoác. Tôi dẫm cái bẹp vào một vũng nước ngay dưới chân tôi. Nước ở đâu ra ? Nó đọng lại thành một vũng ngay dưới chân ghế tôi. Sắc mặt tôi chuyển từ xanh sang xám và tái mét. Phòng tôi không thể có nước, một giọt nước cũng không thể có !<br>
Không chỉ dưới chân ghế, khắp phòng nước đọng lại thành từng vũng nhỏ cứ như vừa mới ngập. Hai ngày liền tôi cứ mãi suy nghĩ về chuyện đó. Suýt nữa tôi quên mất hôm nay là ngày offline. Đã quá trễ rồi, tôi ôm vội bộ sưu tập chạy đến điểm hẹn của hội. Hôm nay chỉ vỏn vẹn có hơn mươi người đến. Ai cũng mãi trầm trồ ngắm nghía tờ tiền cổ anh Phương mang đến. Tôi nhỏm dậy, tính bước lại gần xem cho rõ thì nghe tiếng thằng Trụ nói to.
- Tính có đồng xu hay lắm nè mọi người !
Vâng, tôi là Tính ! Nhưng tôi đâu có đồng xu nào mới đâu mà hay. Tôi nhìn lại mặt tôi lại được một dịp đổi màu trắng-xanh-xám. Đồng xu đó nó đang nằm trong tay thằng Trụ. Tôi đã vứt nó xuống sông rồi mà, không lý nào !!! Tôi vội vã giật lại đồng xu từ tay thằng Trụ.
- AI BẢO MÀY CẦM LẤY NÓ !
- Tao chỉ xem thôi mà, mày bỏ trong bộ sưu tập đem đến cũng là muốn mọi người xem !
- TAO KHÔNG MUỐN AI… XEM !
- Bình tĩnh nào em trai, có chuyện gì mà nóng vậy? – Anh Phương vỗ vai tôi. – Đồng xu nào? Cho anh xem với.
- Xin lỗi, em có chút việc bận, em phải đi ngay!
Tôi gom đồ chạy đi ngay. Tại sao nó lại ở đây? Tại sao? Tại sao? Đồng xu này bị quỷ ám! Đúng là vậy. Tôi chắc chắn là thế. Tại sao tôi lại lượm nó lên. Chết tôi rồi! Tôi bỏ chạy thật nhanh ra khỏi đó. Về đến phòng, tôi mới dám hé tay ra để nhìn lấy cái đồng xu đó. Có lẽ là tôi nhầm chăng? Mở một ngón tay ra, tia sáng rọi vào, đồng xu lấp lánh một con số chín. Chín mươi chín!!! Chính là nó. Có ai làm tiền mà làm số vậy đâu. Làm thế nào mà nó từ dưới sông quay trở ngược lại trong bộ sưu tập của tôi. Tôi nghe xương sống bắt đầu bồn chồn. Một hơi thở phả vào gáy tôi. Giật thót mình, tôi nhảy dựng lên, nhìn dáo dác xung quanh. Không một bóng người. “Kẻ nào? Ra mặt đi!” Tôi hỏi lớn tiếng. Không một ai trả lời. Tôi chỉ nghe có tiếng cười khùng khục bên tai. Tôi phải thoát khỏi nó! Đồng xu này đã bị quỷ ám rồi! “Làm thế nào đây? Làm thế nào đây?” Tôi chạy lăng quăng trong phòng mà không nghĩ ra được phải làm gì. Thoát khỏi một thế lực vô hình, tôi không phải pháp sư hay đạo sĩ. Nó nhất quyết không buông tha cho tôi. “Phải làm sao đây?” Không may, tôi vấp ngay cái áo vứt trên sàn, ngã ra đất bất tỉnh.
Lúc tôi tỉnh là ngay nửa đêm. Ánh trăng sáng vằng vặc soi vào phòng càng làm cho nó có vẻ đáng sợ hơn. Bóng cây hắt vào khung cửa, lặt lìa như một người đang đứng ngó vào trong phòng. Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng sau cú ngã. Ngó quanh quất, mắt tôi đứng sựng lại ngay con số 98 trên đồng xu. Lần cuối cùng tôi nhìn đến nó là số chín mươi chín. Làm thế nào chỉ trong một buổi chiều đến tôi là nó có thể thay đổi được. Tôi điên mất thôi. Tôi chạy bổ ra ngoài sân, tìm đại một cục đá nào đó thật nặng. Lần này nó sẽ không thể nào trở lại chỗ tôi được nữa. Tôi đổ đầy keo dán sắt lên một mặt đồng xu rồi dán nó lên cục đá. Tôi còn cẩn thận trút đầy keo lên lớp mặt của nó, bất cứ chỗ nào hở ra là tôi trút đầy keo vào. Tôi ngồi chờ keo khô, trong người cứ nôn nao cả lên, đứng ngồi không yên. “Nhanh lên nào! Nhanh lên!” Cuối cùng thì keo cũng khô, tôi ào ra ngoài, tôi thậm chí không để ý nhìn xem làm cách nào tôi chạy ra được đến bờ sông. Tôi ném mạnh viên đá xuống sông rồi nhìn nó chìm dần vào làn nước đen ngòm. Tôi thở phào, lần này tôi sẽ thoát khỏi nó. Tôi lê bước trở về, cổng đã khóa tự bao giờ, bác bảo vệ cũng đã ngủ. Cũng phải thôi, quá nửa đêm rồi còn gì. Làm thế nào tôi mở cổng ký túc xá được? Không cách nào trở vào trong được, tôi dựa lưng vào cổng rồi ngủ thiếp đi.<br>
***
Tôi đang nằm trong phòng. Trong phòng? Tối hôm qua tôi đang ở ngoài cổng kia mà. Trên tay tôi dính đầy keo dán sắt, chắc chắn chuyện hôm qua không phải là mơ. Tôi không thấy đồng tiền quái quỷ đó nữa. Đầu tôi nhức như búa bổ. Cảm giác ngứa ngứa, tôi đưa tay chạm lên đầu, có ai đó đã băng bó cho tôi. Là do tôi té ngày hôm qua, hèn gì khi trở về đến cổng ký túc xá, trong người tôi chẳng còn chút sức lực nào. Tôi mệt đến nỗi không còn sức lê đi đâu hết. Nhưng ai đã giúp tôi băng vết thương. Mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Đến khi, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh Phương vài ngày sau đó.
- Thằng Trụ bị giết rồi! Em hay tin chưa?
- Cái gì? – Tôi nhảy dựng lên
- Hôm nay anh rảnh, định rủ nó đi cà phê. Anh gọi cho nó, mẹ của nó nghe máy, nói với anh chuyện đó.
- Nó chết như thế nào?
- Bị giết, anh có đến viếng nó. Nghe nói trên người nó có một ký hiệu lạ lắm!
- Ký hiệu gì anh biết không?
- Một ngôi sao hay cái gì đó đại loại như thế, anh cũng không rõ. Hình như trước đó có một vụ tương tự vậy.
- Lúc anh đến, nó được chôn chưa.
- Chưa, cảnh sát hình như còn điều tra gì đó.
Quái quỉ! Tại sao thằng Trụ lại chết? Có khi nào tại vì nó chạm vào đồng xu đó hay không? Có phải là trùng hợp khi trước đó thằng Hiệu cũng đột nhập vào phòng nó, có khả năng thằng Hiệu cũng đụng vào đồng xu. Không lẽ bất cứ ai chạm vào đồng xu đó đều chết hay sao. Thế còn tôi! Tôi là người cầm nó lên trước tiên, tại sao tôi không bị giết. Nó muốn chơi mèo “vờn chuột” với tôi chăng?
Đêm đó tôi liên tục mơ thấy thằng Hiệu và thằng Trụ. Hai đứa nó đứng đó nhìn tôi, ánh nhìn âm u từ cõi chết, sau đó một bàn tay khổng lồ trờ tới chộp lấy hai đứa nó lôi đi. Tiếng gào rú xen lẫn những tràng cười làm tôi đinh tai nhức óc. Tôi ngồi chồm dậy, mồ hôi nhễ nhại. Mỗi khi nhắm mắt tôi lại thấy hai đứa nó. Tôi chết mất. Một thế lực nào đó đã xuất hiện và bắt đầu tác động đến thế giới này, và tôi trở thành kẻ chứng kiến bất đắc dĩ những việc làm của nó. Khi nào đến lượt tôi thành nạn nhân?
***
Không dám nhắm mắt ngủ lại, tôi mở máy lên mạng giải tỏa tinh thần. Mạng trường về đêm cũng có người online vào diễn đàn. Tôi lướt nhanh qua các chủ đề xem có gì hay. Mắt tôi đập vào một dòng tít lớn: “Tìm chủ nhân của một đồng xu lạ mới nhặt được.” Đồng xu lạ! Tôi bấm vào ngay trang đó để xem đồng xu đó như thế nào.
“Chiều nay mình nhặt được một đồng xu khá lạ ngay trước cửa phòng mình, không biết bạn nào đánh rơi. Đồng xu có số chín mươi tám, không biết là tiền nước nào, mặt kia có hình ngôi sao.” Bạn nào có nhu cầu xin lại thì đến gặp mình, phòng B25 tầng 5. Chức”
“Lạ quá! Chiều nay tớ cũng nhặt được một đồng như thế, trước cửa phòng luôn. Nhưng tớ không trả lại đâu, ai bảo đánh rơi thì ráng chịu.”
“Tôi cũng vậy, có ai giải thích tại sao có nhiều đồng xu quá không?”
“Tôi cũng nhặt được”
Hàng loạt những dòng trả lời lại câu hỏi, không một ai nhận là chủ nhân của những đồng xu đó, chỉ có tôi đang ngồi đó rùng mình, gai ốc nổi khắp người. Hàng loạt người nhặt được đồng xu quái quỷ đó, lại cùng một thời điểm. Tôi đếm được bảy người đã nhặt được nó. Chuyện gì thế, sao mà có nhiều đồng xu vậy. Tôi đang nghĩ, có lẽ nào tôi không nên vứt nó đi. Tôi phải làm một cái gì đó. Tôi chạy vội lên tầng năm để gặp người đăng tin. Chạy hết tốc lực không kịp dừng lại để thở. Tôi chỉ dừng lại ngay trước phòng B25 đứng thở hồng hộc. Tôi gõ cửa thử xem có ai ở trong phòng hay không. Cánh cửa mở ra, một đứa con trai trắng trẻo nhìn như con gái đứng trước mặt tôi. Nó nhìn tôi dò hỏi.
- Có chuyện gì mà giữa đêm gõ cửa phòng tôi?
- Tôi mới đọc dòng tin bạn đăng trên mạng trường. Có phải bạn là Chức, người giữ đồng xu, không?
- Đúng vậy, vậy bạn là chủ nhân của nó hả?
- Không, tôi không phải chủ nhân của nó. – Tôi hoảng hốt.
- Thế thì đến đây có việc gì?
- Cho tôi mượn xem nó một chút được không?
- Được, chờ chút. – Nó trở vào trong. – Đây này!
- Cám ơn!
Tôi đón lấy đồng xu từ tay nó. Đúng là đồng xu này, chính tay tôi vứt nó xuống sông. Bây giờ nó lại ở đây, không có đá, không có keo dán, chỉ một mình nó. Tôi sợ run người, hai tay tôi run run đưa lại đồng xu cho thằng kia.
- Có sao không? Làm gì mà run dữ vậy?
- Nên… vứt nó đi…
Tôi lắp bắp chưa hết câu, hai mắt thằng đó đã đứng tròng. Nó cũng lắp bắp theo tôi: “Cái… cái… cái…” Ánh mắt nó không nhìn thẳng tôi mà nhìn sượt qua vai tôi. <br>
Một cái gì đó ở sau lưng tôi. Tôi lạnh toát người. Tuy rất sợ nhưng tôi cũng cố làm gan quay thật nhanh ra sau. Tôi thấy một bức tường trống trơn. Không có gì ngoài bức tường, tôi nhìn lại xem thằng này nó làm gì mà sợ dữ vậy. Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt tôi. Tiếng kêu của nó i ỉ trong phòng. Tiếng kêu càng lúc càng lớn, cửa đã khóa, tôi đập cửa liên tục cũng không có tác dụng gì. Tôi nghĩ đến việc phá cửa xông vào. Một lần, hai lần, cánh cửa sao bữa nay cứng quá. Thường cửa phòng trong khu ký túc này chỉ đá mạnh là đã bung ra rồi! Tôi lùi ra sau vài bước, dùng hết sức bình sinh tông vào cánh cửa. Cánh cửa bật mở là lúc tiếng kêu ngưng bặt. Tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Nó, một con gì đó, một cái gì đó, đang ngồi lên người thằng Chức. Một cánh tay nó bấu chặt vào mặt thằng nhỏ. Chức cố đưa cánh tay yếu ớt lên với lại phía tôi. Lòng bàn tay nó hiện lên hình vẽ ngôi sao sáu cạnh và những vòng tròn, càng lúc càng rõ. Đó là máu rướm ra từ những đường vẽ ngôi sao trên tay nó.
Con quái vật quay mặt lại phía tôi. Tim tôi muốn lọt ra ngoài. Trên cái nơi lẽ ra là con mắt của nó là hai cái lỗ đen ngòm, bên trong có tia lửa đang cháy. Nó có thân mình của một con nhện với đầy những lông tơ, hai chân chỉ có từ bắp đùi trở lên, số còn lại là bốn cái chân nhện ngoe nguẩy. Nó giơ cánh tay còn lại lên hướng lòng bàn tay về phía tôi. Một con mắt giữa lòng bàn tay của nó. Một sức mạnh vô hình tác động lên tôi, đẩy tôi văng ngược ra sau. Tôi tông vào bức tường, mọi vật xung quanh mờ dần, tôi nghe tiếng chân chạy rầm rầm, nhiều tiếng hét xung quanh.
Căn phòng màu trắng. Màu trắng??? Tôi đang ở đâu. Tiếng lao xao bắt đầu vang đến tai tôi. Rồi tiếng trò chuyện, tiếng khóc, tiếng chạy vang đến tai tôi. Tỉnh trí lại, tôi nhìn kĩ hơn xung quanh. Tôi đang nằm trong phòng y tế. Xung quanh giường được căn một tấm rèm lớn màu trắng. Vẫn chưa nhớ ra được tại sao tôi lại nằm đây. Ngồi vặn đầu, vặn óc một hồi, tôi nhảy dựng lên. Thằng Chức! Tôi nhào ra khỏi giường, bên ngoài bức màn, người đông như kiến. Người nằm, người ngồi. Nhiều đứa mặt mày xanh như tàu lá chuối. Mỗi người một kiểu, kẻ lo sợ, kẻ suy tư, nhưng tất cả đều có một điểm chung. Họ đang dán mắt vào tôi.
Một người đàn ông bước đến tôi, người này trông quen quen.
- Chào em, em nhớ anh chứ!
- Um… - Tôi vẫn đang nghĩ.
- Anh là Thưởng, lần trước đến điều tra cái chết của Hiệu.
- Đúng rồi! – Tôi ngớ ra.
- Lần này là một vụ nghiêm trọng. Em là nhân chứng duy nhất, có thể hỗ trợ anh điều tra chứ.
- Có phải thằng Chức đã…
- Ừ, không chỉ thế, mười một sinh viên khác trong ký túc xá cũng bị giết.
- MƯỜI MỘT NGƯỜI!
Tôi nghe trong đầu tôi như đang bị ai đó đánh vào. Mười một người, tính luôn thằng Chức là mười hai người. Tôi lảo đảo đứng không vững ngồi xẹp xuống đất. “Làm thế nào mà…?” Tôi vò đầu bứt tóc suy nghĩ. Mười hai mạng người trong một lần. Không con người nào làm được như thế… ngoại trừ con quỷ đó!
***
Thưởng ngồi nhìn tôi vẻ dò hỏi. Anh ta muốn tìm kiếm cái gì ở tôi. Đang nghi ngờ tôi?
- Hôm qua em làm gì trên phòng Chức? Sao em lại bất tỉnh trước phòng nó?
- Em đọc dòng tin trên mạng trường của nó về một đồng xu, em muốn xác nhận…
- Xác nhận việc gì?
Tôi không biết phải trả lời anh ta thế nào. Liệu anh ta có tin nếu tôi nói thật. Không một người bình thường nào tin được nếu họ không trải qua chuyện đó. Tôi nhìn quanh, một đám đông người trong bệnh viện, nhiều đứa tinh thần vô cùng hoảng loạn. Nếu tôi không thể thuyết phục anh ta, tôi sẽ thành nghi phạm. Nếu lỡ họ cố gán tội cho tôi? Giết người không phải là tội nhẹ, đã có hơn chục mạng người. Tôi không muốn chết. Tôi không thể nói sự thật được.
- Em có thói quen sưu tập tiền, nghe có đồng xu lạ nên em muốn xem thử.
- Ồ! – Giọng anh ta nghi ngờ. – Em đã thấy gì ở đó, tại sao em bất tỉnh trước cửa phòng Chức?
- Nó mở cửa và cho em xem đồng xu, xong nó lấy lại và đóng cửa phòng. Em định đi thì nghe tiếng nó kêu cứu nên em cố tông cửa vào…
- Rồi sao nữa? – Anh ta có vẻ sốt ruột.
- Một cái gì đó hất mạnh, em văng ngược lại và em không còn biết gì nữa.
- Vậy thôi sao? Cái gì đó là cái gì?
- Em không biết, thật tình không biết!
Anh ta ngồi trầm ngâm. Tranh thủ lúc đó, tôi len lén trốn đi.
Sinh viên lần lượt rời ký túc xá. Dễ hiểu thôi, mấy người có can đảm ở lại trước những tội ác kinh hoàng chưa lời giải đáp. Một đứa bạn tôi kể lại cho tôi nghe. Đêm đó, nó ở trong phòng chuẩn bị ngủ thì nghe tiếng hét thất thanh từ trên tầng trên cùng. Tôi đoán chắc đó là tiếng của thằng Chức. Hôm đó, tầng trên xui rủi sao chỉ còn mình thằng Chức ở lại, cả đám cũng tầng đều rủ nhau đi chơi hết. Nó mới tông cửa chạy lên. Sau đó, lần lượt tiếng hét cũng cất lên từ những tầng khác. Một đêm kinh hoàng cho cả khu túc xá. Nó chạy lên đến nơi thì thấy tôi nằm bất tỉnh bên góc tường còn cửa phòng thằng Chức thì mở toang cùng với một đám trước cửa. Nhiều đứa chịu không nổi đã chạy ra ngoài mà ói. Khu ký túc xá cho nam sinh viên mà không cản nổi những tiếng khóc vì kinh hoàng. Mùi chua của đám ói và mùi tanh của máu hòa vào nhau làm không khí sánh đặc lại đến không thở nổi. Vốn sợ máu, nó nhanh chóng đưa tôi vào phòng y tế. Không chỉ nam sinh, nỗi sợ cũng lan sang khu nữ phía sau. Vốn ký túc xá nam và nữ đâu lưng lại với nhau. Đêm đó, những nữ sinh cũng một phen nháo nhào không biết chuyện gì xảy ra bên kia. Nhiều đứa cũng vì quá sợ hãi mà ngay hôm sau lập tức dọn quần áo rời khỏi đó luôn.<br>
Tôi rất sợ. Nhưng tôi quyết tâm ở lại đây để tìm hiểu mọi chuyện. Đã quá trễ để tôi có thể chạy trốn. Chắc chắn đồng xu quỷ đó nó sẽ không tha cho tôi. Mặc kệ nó là ma hay quỷ, tôi nhất quyết phải tiêu diệt nó, không để nó tiếp tục gây ra tội ác.
Thời đại này, ai cũng bảo rằng chỉ cần lên mạng là có thể biết được tất cả mọi thứ trên đời. Tôi cũng cho là như thế nên tôi bắt đầu tìm kiếm những điều tôi cần biết trên mạng internet. Trước tiên là cái biểu tượng trên đồng xu. Khoan đã ! Biểu tượng ngôi sao sáu cánh bên trong một vòng tròn. Tôi ngớ ra cái biểu tượng mà thằng Hiệu vẽ trên sân trường chính là hình trên đồng xu đó. Đúng rồi ! Nó chính là chìa khóa.
Tất cả những điều tôi tìm được trên internet chỉ là đôi ba thông tin vụn vặt. Ngôi sao David, biểu tượng đại diện cho người Do Thái và đạo Do Thái. Hay trong đạo giáo cũng có đề cập đến biểu tượng của quỷ satan. Tuy nhiên, lúc sáu cánh, lúc năm cánh, tìm kiếm một hồi tôi giống như đang rơi vào một mê trận những thông tin không biết đúng sai. Vả lại, không có biểu tượng nào giống chính xác như trên đồng xu đó. Tôi chỉ rút ra được một điều rằng có lẽ đồng xu xuất phát từ một nước Châu Âu nào đó, và một loại ma thuật cổ xưa mà tôi vẫn chưa tìm hiểu được. Vấn đề đó thuộc về thần bí học. Tôi không biết ai có thể giải mã điều này. Tôi mở trang web trường lên xem có tin tức gì không. Một đứa đăng vào diễn đàn một dòng gọn lỏn : “Có ai phát hiện ra điều gì lạ trong cái chết của các bạn trong ký túc không ?” Hàng chục người vào comment. Hầu như mọi người đều cảm thấy có một cái gì đó khá lạ nhưng chưa ai nhìn ra được là điều gì. Tôi cũng ngờ ngợ mấy ngày nay cho đến giờ tôi mới chịu suy nghĩ kỹ lại mọi chuyện.
Nếu thằng Hiệu chết vì biểu tượng nó vẽ trên sân trường, còn những đứa kia ? Cái chết của thằng Trụ vẫn là một câu hỏi lớn. Những đứa còn lại… một đứa tầng năm, tầng bốn có bốn đứa, tầng ba nơi tôi đang ở hai đứa. Ký túc xá trường tôi có một cách đặt tên phòng khá lạ. Để phân biệt giữa khu nam và nữ ; bên nữ, mỗi phòng đều gắn với một chữ A, khu nam là B. Chính vì thế, cách duy nhất để phân biệt giữa các phòng trong cùng một khu là số tầng. Nhiều khi dễ xảy ra sự nhầm lẫn giữa các phòng. Và… có một sự trùng hợp đến vô lý. Hai đứa bị giết cùng tầng của tôi ở phòng 20 và 30. Tôi phòng 25. CÁI GÌ ? Thằng Chức ở tầng năm phòng 25, một đứa ở tầng trệt phòng 25. Cả tầng hai và tầng bốn, những đứa ở phòng 17, 23, 28, và 34 đều bị giết. Mồ hôi tôi tuôn ra như suối. Hai tay run run lần tìm một tờ giấy vẽ lại sơ đồ ký túc xá. Mỗi nét vẽ nối từng phòng của những đứa bị giết lại tim tôi lại bỏ hết mấy nhịp. Đó là biểu tượng ngôi sao trên đồng xu và tôi chính là trung tâm của cái đồng xu đó.<br>
Nếu đó là ma thuật của phương Tây, có lẽ tìm kiếm bằng tiếng anh có lẽ sẽ có ích hơn. Từ khóa “magic of hexagram” là thứ tốt nhất tôi có thể nghĩ ra với vốn tiếng anh hạn hẹp của tôi. Hàng lô hàng lốc kết quả với những con số, thuật toán lạ lẫm với tôi. Lại thêm một số chuyện của đạo giáo. Đặc biệt thường có liên quan đến “Ngôi sao của David”. Một loại ma thuật đen cũng được nói đến nhưng không có chi tiết nào rõ ràng và cũng không có ai thực hiện những loại ma thuật đó hiện nay. Có một thông tin đặc biệt quan trọng mà tôi phải mất rất nhiều thời gian mới tìm ra được. Hơn hai chục năm về trước, có một nhóm đạo bị bắt, người sáng lập đã bị xử tử hình vì chủ trì những cuộc tàn sát dã man những người có thù oán với thành viên trong nội bộ đạo giáo. Nhiều người khác cũng bị xử tử hoặc lãnh tù chung thân. Có tin đồn một số thành viên trốn thoát phân tán đi khắp nơi trên thế giới, đó là một giáo phái đa chủng tộc. Đặc biệt, biểu tượng của giáo phái này là ngôi sao sáu cạnh giữa hai vòng tròn khép kín. Chắc chắn là đúng rồi.
Nhưng thế thì sao, không còn ai sống sót, không một nhân chứng chỉ có một khả năng duy nhất : Một thành viên của giáo phái đã đến đây. Sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát. Cũng may, tôi đọc được một điều con quan trọng hơn : “Bất cứ ma thuật nào của giáo phái này đều có một điểm yêu. Chỉ cần tìm ra điểm yếu đó, ma thuật sẽ bị phá bỏ hoàn toàn.” Để tìm được điểm yếu ở cái đồng xu ma quỷ đúng là vấn đề nan giải. Liệu chuyện gì xảy ra cho những đứa khác đã lượm được đồng xu. Tôi có liên lạc với những đứa nói rằng nhặt được nhưng hầu như chẳng có đứa nào hồi âm ngoại trừ một người. Tôi lập tức hẹn gặp người đó tại căn tin trường. Theo giọng điệu, người này có vẻ là nữ. Đúng như tôi nghĩ, đó là một cô gái trông khá bụi bặm nhưng thoáng buồn. Mở đầu câu chuyện, tôi chưa kịp hỏi gì thì cô ta đã bộc bạch.
- Thật ra, chủ nhân nick đó là bạn trai của mình.
- Bạn trai bạn ? Thế bạn trai bạn đâu ?
- Anh ấy… đã chết rồi.
Tôi ngồi ngây như tượng. Mắt cô gái rươm rướm. Cô bắt đầu kể cho tôi nghe về người bạn trai đó. Có vẻ như họ vẫn chưa công khai chuyện tình cảm thì đã chia lìa. Giờ cô không dám tâm sự với ai, không biết làm sao để nói về những điều kinh khủng mà cô trải qua. Đêm hôm đó, họ đang trò chuyện với nhau qua webcam thì những tiếng hét vang lên càng lúc càng gần. Người bạn trai sống ở phòng 25 tầng trệt có vẻ như là nạn nhân cuối cùng trong chuỗi giết chóc đó. Họ bắt đầu hoang mang lo sợ. Anh chàng đang trấn tĩnh người yêu thì bất ngờ ngã ra đất. Khuất tầm nhìn, cô không biết chuyện gì xảy ra với anh ta. Cô cố gọi người yêu nhưng đáp lại cô là tiếng hét đau đớn đến rợn người. Theo quán tính cô vừa gọi vừa chúi người vào màn hình hầu nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Tiếng hét lịm dần. Một khuôn mặt ào đến ngay màn hình máy tính cô. Một khuôn mặt không phải của con người, một hốc mắt đen ngòm xoáy vào cô. Cô hét lên. Màn hình tắt đi rồi sáng trở lại với hình ảnh người yêu cô đang nằm trên sàn, bộ dạng vặn vẹo và cánh tay đưa cao lên trời, chết cứng. Cô ngất đi.<br>
Cảnh sát lần theo dấu vết cuộc trò chuyện theo địa chỉ IP cuộc nói chuyện cuối cùng của anh ta và đã tìm đến cô. Không ai tin câu chuyện cô kể, họ cho rằng tinh thần cô có vấn đề sau cú sốc. Cha mẹ cô thậm chí còn cho cô đến gặp bác sĩ tâm lý khám bệnh. Hằng ngày cô phải uống một lô các loại thuốc khác nhau. Muốn đi đâu cô cũng phải lén trốn đi. Tôi hỏi cô người bạn trai có nói gì với cô về một đồng xu tình cờ anh ta có được không. Cô bảo rằng có nghe nhưng vốn không quan tâm đến nên chỉ ậm ừ cho qua. Cô cũng không nghe gì nhiều hơn ngoài việc anh ta lượm được đồng xu. Tôi nghĩ có lẽ tôi chẳng thể biết thêm được điều gì từ cô nữa nên ngỏ ý đưa cô về nhà. Dù thế nào một người con gái phải trải qua chuyện như thế chắc hẳn sẽ rất sốc. Tôi không quên căn dặn cô rằng nếu thấy một đồng xu lạ nào thì tuyệt đối không được chạm vào nó.
- Tại sao ? – Cô thắc mắc.
- Có lẽ bạn sẽ cho là tôi điên, nhưng tôi nghĩ rằng chính cái đồng xu đã hại bạn trai bạn.
- Đồng xu ? Làm sao một đồng xu hại người được.
- Bạn không hiểu đâu. Nhớ ! Nếu gặp bất cứ đồng xu lạ nào cũng không được chạm vào, hãy gọi tôi đến theo số điện thoại tôi cho bạn.
- Tôi không tin. Tôi còn chưa biết bạn là người thế nào.
- Hãy cố tin người lạ như tôi một lần thử xem. Tôi chỉ không muốn một ai khác bị hại nữa thôi.
- Bạn không sợ sao ?
- Tôi vốn dĩ đã không thể thoát khỏi nó. Số mạng tôi đã định sẵn phải đối đầu với nó.
Cô ta có vẻ khó hiểu với những điều tôi nói nhưng cũng hứa với tôi. Trở về, tôi đọc lướt qua hết danh sách những đứa đã nhặt được đồng xu và bắt đầu đi lân la dò hỏi khắp trường danh tính những kẻ đó. Nếu đúng như suy đoán của tôi, họ vốn đã không tránh khỏi số kiếp. Nhưng trước tiên, chính bản thân tôi lại không tránh khỏi số kiếp của tôi vì cái tội bày đặt làm thám tử.
Quả đúng như tôi dự đoán, hai đứa trong danh sách đã thuộc nhóm những đứa bị giết hôm trước. Mệt mỏi rã người, tôi trở về phòng định ngủ một giấc. Chưa kịp bước vào trong phòng tôi đã đứng sựng lại vì một người ngồi trong phòng nhìn thẳng vào tôi.
***
Anh cảnh sát tên Thường hay Thưởng gì đó đang ngồi trên ghế giữa phòng tôi. Vừa bước vào một bước, hai tay tôi bị bẻ ngoặt ra sau và tiếng còng số tám tra vào tay tôi cái cụp. Hoảng hồn, tôi nhìn lại, bên cạnh tôi có thêm hai anh cảnh sát đang giữ lấy tôi. Thì ra nãy giờ họ nấp sau bức tường
- Mấy anh làm gì vậy ?
- Anh đã bị bắt !
- Cái gì ! – Tôi trợn trắng. – Tại sao ?
- Vì tình nghi giết người. Xin mời về trụ sở điều tra.
- Không phải em, làm sao em giết người được.
- Thế thì nói đi, tại sao lại đi điều tra về những người bị giết.
- Những người bị giết !!! Em không điều tra về những người bị giết, mà là…
- Thôi được, đến đây, nói rõ xem. – Anh ta đứng lên kéo tôi ngồi xuống ghế
- Có một đồng xu…
- Hả ? Đồng xu ??? – Họ đồng loạt hỏi.
- Dạ. Em cho rằng những người đã nhặt được đồng xu đều bị hại.
- Đồng xu em nói là thế nào ? Giải thích rõ hơn xem.
- Chuyện là vầy, trên diễn đàn thuộc trường em có đăng tin nhiều bạn nhặt được một đồng xu lạ. Chức cũng là một trong số đó. Sau đó, em cố liên lạc với những bạn còn lại, một bạn nữ có bạn trai cũng đã bị giết. Giờ em biết thêm được hai bạn nữa cũng thuộc nhóm đã bị hại. Em nghi ngờ đồng xu có liên quan đến những vụ giết người kia.
- Tại sao em lại quan tâm đến chuyện này ? Em không phải là cảnh sát, hãy để chuyện điều tra cho cảnh sát.
- Bởi vì…
Chuyện đã đến nước này, tôi không có can đảm để che giấu được nữa. Chỉ hy vọng họ không cho là tôi bị điên hay bắt tôi bỏ tù.
- Em cũng nhặt được đồng xu đó. Lúc nó vẫn còn số 100.
- Số 100 là thế nào nữa ???
- Lúc thằng Hiệu bị giết, đột nhiên, đồng xu thay thành số 99, và đến thằng Trụ thì thành 98. Nếu ai chạm vào đồng xu sẽ chết. Em sợ rằng sẽ có thêm nhiều nạn nhân nữa.
- Đồng xu của em ở đâu ?
- Lần đầu em cố vứt nó xuống sông thì nó lại trở về trong bộ sưu tập của em. Thằng Trụ không ma đã chạm vào nó. Lần thứ hai em vứt, nó không xuất hiện lại nữa.
- Vậy là không có bằng chứng gì chứng minh những lời em nói. Em phải bị tạm giam.
- Không, em nói thật mà.
- Nếu vậy tại sao không có chuyện gì xảy ra với em.
- Đó chính là điều em muốn biết, em sợ rằng số phận của em còn kinh hoàng hơn những đứa kia.
Nghĩ đến đó tôi bắt đầu sợ, hai tay lạnh ngắt và run rẩy. Đã vậy còn phải vào tù thì làm thế nào thoát đây. Đang chìm trong hàng đống ý nghĩa về tương lai tối tăm phía trước, tôi nghe hai tay được nới lỏng ra. Tôi đã có thể hoạt động lại bình thường. Anh cảnh sát nhìn tôi, gật đầu chào rồi bỏ đi.
- Khoan đã! Anh không bắt em sao?
- Chỉ dọa thôi chú nhóc, anh chỉ nghĩ em thích chơi trò thám tử, giờ thì anh sẽ suy nghĩ kĩ hơn những điều em nói.
- Ngôi sao sáu cánh. – Tôi nói với theo.
- Cái gì? – Anh ta quay phắt người lại.
- Mặt hình của đồng xu là ký hiệu ngôi sao sáu cánh xen giữa hai vòng tròn.
- Thật vậy sao? – Anh ta rung vai tôi thật mạnh.
- Dạ, em vẫn chưa hiểu, chỉ là…, em nghĩ nó có một ý nghĩa gì đó.
- Ừm được rồi.
Anh ta rút tay lại. Nhanh chóng bảo hai người đồng nghiệp cùng anh ta trở về.
***
Anh ta vừa bước ra tới cửa, tôi đã nghe tiếng anh ta quát.
- Cô là ai, thập thò đây làm gì?
Chạy theo ra xem có chuyện gì, tôi thấy một cô gái nhỏ người đứng nép mình vào bức tường. Cô ta mấp máy môi vẻ sợ hãi.
- Em… đến tìm… anh Tính.
Cô ta nhìn sang tôi như cầu cứu. Vẻ mặt anh cảnh sát đăm chiêu đứng cạnh cô ta như một con hổ đang rình con nai sợ sệt. Tôi không biết cô ta nhưng tôi cũng lên tiếng.
- Tôi là Tính, có chuyện gì không ?
- Lần trước anh giúp em, nên em muốn đến cảm ơn anh.
- Giúp ? Chuyện gì ?
- Em nói chuyện riêng với anh được không ? – Cô ta liếc qua anh cảnh sát dè chừng.
Đến giờ tôi mới nhớ ra tên anh ta là Thưởng. Tôi định hỏi anh ta có thể cho chúng tôi nói chuyện riêng được không nhưng nhìn anh ta khiến tôi không sao lên tiếng được. Trong lúc đó, tự nhiên anh ta vẫy tay chào tôi rồi bỏ đi, có vẻ sự khó xử trên mặt tôi khiến anh ta mủi lòng chăng ? Cô gái chào tôi rồi tự giới thiệu về bản thân.
- Em tên Ân, lần trước anh vì em mà cãi nhau với Hiệu.
- À – Tôi ồ lên – Thì ra là em. Nhưng có chuyện gì mà lại đến đây ? Không nghe những chuyện đã xảy ra sao ?
- Em có nghe nên em mới đánh bạo đến tìm anh.
- Tại sao vậy ?
- Em sống bên ký túc xá nữ bên kia. Cách đây một thời gian, em có đi tập thể dục sáng. Em nhìn thấy anh nằm bên cổng trường. Em cứ tưởng anh cũng bị hại giống Hiệu, cũng may anh chỉ bị thương trên trán. Sau đó em gọi bác bảo vệ rồi cùng bác đưa anh lên phòng. Bác bảo vệ có nhiều việc làm nên bác bỏ đi trước. Em giúp anh băng bó vết thương xong thì thấy không tiện nên em vội rời khu nam. Từ lúc đó có nhiều chuyện xảy ra làm em sợ quá đã dọn đi chỗ khác ở mà không có dịp gặp anh.
- Thì ra chính em là người đưa anh về phòng. Cám ơn em !
- Em thấy lo cho anh, tại sao anh không rời khỏi đây ?
- Vô ích thôi em, dù anh đi đến đâu cũng vô ích.
- Nơi này rất đáng sợ, anh đi nơi khác sẽ an toàn hơn.
- Không phải là chuyện nơi này hay nơi khác. Em không hiểu được đâu. Tốt nhất là em nên tránh xa nơi này.
- Còn anh…
- Nhớ, khi nhìn thấy bất cứ đồng xu nào lạ cũng không được nhặt lên, nó chính là nguyên nhân cho những chuyện xảy ra.
- Có phải những điều anh nói với anh cảnh sát khi nãy là thật không ?
- Em đã nghe rồi hả ?
- Dạ, nhưng em thấy nó sao sao… khó tin quá.
- Em nên bắt đầu tin đi, nhớ lời anh nói đấy, dặn bạn bè, người thân điều đó. Anh sẽ tìm cách lý giải mọi chuyện.
Cuộc nói chuyện có nói thêm nữa cũng không đưa đến đâu. Tôi tiễn cô gái ra ngoài cổng rồi trở vào trong thì nhận được một cuộc điện thoại khiến tôi chao đảo.
1 Like và Chia Sẻ đối với các bài viết hay, xem như là lời động viên đến tác giả. Cảm ơn các bạn!
Tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào đồng tiền nằm ngay dưới chân tôi. Chưa bao giờ tôi thấy loại tiền này trước đây. Tim tôi đập thình thịch như muốn lọt ra ngoài. “Con không được lượm!” Câu nói của mẹ vang lên bên tai tôi. Nhưng đồng tiền quá hấp dẫn, như một cô gái xinh đẹp đang tìm cách quyến rũ người đàn ông của cô ta, nó liên tục mời gọi tôi nhặt nó lên. Lấy hết can đảm, tôi chộp lấy đồng tiền giữ chặt trong lòng bàn tay. Nó khá nặng tay hơn hẳn những đồng tiền tôi từng cầm. Mở tay ra, tôi nhìn thấy một đồng tiền rất lạ. Những hoa văn viền rất tinh xảo, mặt trên là con số 100 to tướng, lật mặt sau lại tôi nhìn thấy ngôi sao sáu cánh, bên trong ngôi sao lại có một ngôi sao nhỏ hơn, và một ngôi sao nhỏ hơn nữa, có đến năm ngôi sao. Tận trong lớp ngôi sao cuối cùng có một hình nhỏ, tôi căng mắt nhìn kĩ hơn bên trong đó là hình mặt người hay một cái gì đó… MỘT CÁI ĐẦU LÂU.
Bàn tay tôi tê cứng, cơn lạnh chạy dọc theo cánh tay. Một tiếng cười ré lên, tôi giật mình suýt buông rơi đồng xu. Cũng may tôi giữ chặt nó trong tay. Nhìn quanh chẳng có ai, tôi nhún vai, chắc là ảo giác. Hôm nào thử đem đồng xu cho đám bạn xem thử xem đứa nào biết nguồn gốc của nó không.
Tôi có một hội bạn cùng đam mê. Ban đầu, gặp nhau qua một mạng xã hội, sau đó, chúng tôi có những buổi gặp mặt offline để khoe về những loại tiền mà chúng tôi tìm thấy và cũng để mở mang tầm mắt. Trong hội có anh Phương là máu lửa nhất, đầy đủ về mặt kinh tế nên anh cũng khá hào phóng chi cho niềm đam mê riêng. Bộ sưu tập của anh khiến ai trong chúng tôi cũng trầm trồ thán phục. Kiều, em gái anh Phương, trạc tuổi tôi nhưng cũng mê sưu tập tiền lắm, có thể là do ảnh hưởng từ anh trai. Kiều là một cô gái xinh xắn đáng yêu, mỗi khi cười là đôi má lúm đồng tiền rất sâu. Trong tất cả các loại tiền tôi mê nhất cái đồng tiền đó. Tôi luôn như chìm vào trong cái đồng tiền của Kiều, xinh không thể tả. Từ khi gặp Kiều, tôi mới biết thích một điều khác ngoài sưu tập tiền ra. Nói gì thì nói, tôi cũng là đàn ông. Tôi càng điên cuồng tìm kiếm những loại tiền mới lạ nhằm gây ấn tượng với Kiều. Chắc chắn lần này, đồng xu đó sẽ khiến Kiều gục ngã vì thán phục. Tôi háo hức chờ đến ngày offline kế tiếp.<br>
Giữ đồng xu được vài ngày, tôi cảm giác có một vài điều kì lạ. Nhiều khi đang ngồi học bài, tôi cứ nghe tiếng cười khúc khích, chốc chốc lại nghe tiếng khóc tỉ tê, lát sau lại có tiếng xì xầm. Những âm thanh đó phát ra ở trong góc kệ tôi cất đồ, đôi khi tôi nghi ngờ không biết nó có phải cái đồng xu không. Tôi đặt nó cùng với bộ sưu tập của tôi, sát vách phòng. Trong ký túc xá cho sinh viên này, những bức vách ngăn phòng khá mỏng manh nên dễ dàng nghe được phòng bên cạnh nói chuyện. Tôi bước lại gần thì tiếng động mất đi. Tôi mở cửa phòng nhìn ra thì thấy phòng bên cạnh có một cô gái vừa bước ra ngoài. Nhún vai, tôi đi vào trong. “Chắc thằng phòng bên lại dắt gái về chứ gì. Thằng bệnh!”
Như thường lệ, ngày nào có lịch học thì tôi lên trường, không thì ở lại phòng, lên mạng tìm xem có loại tiền nào mới. Đời sinh viên của tôi hóa ra lại rất an nhàn. Nhà trường lại khá thoải mái vui thì lên lớp học, không thì đi chơi miễn sao đảm bảo thi đủ điểm đậu là được. Nhờ mạng mà tôi mua thêm được rất nhiều loại tiền khó kiếm, nên tôi không bao giờ quên việc kiểm tra mỗi ngày. Vả lại, tôi cũng tranh thủ chat với Kiều. Thật khó để cưa được Kiều, ngoài sưu tập tiền ra cô không hứng thú với bất cứ thứ gì khác, đặc biệt là đàn ông. Quen biết lâu, tôi mới biết cô rất thích tiền đồng, hơn hẳn những loại khác. Lần này chắc chắn được. Lá bài chiến lược đang nằm trong tay tôi. Đang thích thú với suy nghĩ đó, tôi nghe tiếng lao xao bên ngoài, tiếng ồn càng ngày càng lớn, cả tiếng cự cãi. Mở cửa ra nhìn, tôi thấy thằng phòng bên đang đứng trước cửa phòng nó cãi lộn với một cô gái lạ hoắc. Người tụ tập ngày càng đông. Nghe một hồi mới hiểu là thằng này dắt cô gái về phòng định giở trò thì bị cô ta phản ứng lại. Cự cãi một hồi, nó nổi xung thiên lên, tát cho cô nàng một phát, liểng xiểng ngã sao lại ngã đúng tôi. Phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay đỡ. Khí khái đàn ông nổi lên:
- Mày phải đàn ông không, Hiệu?
- Kệ mẹ tao, mày ngon quá! Tính làm anh hùng cứu mỹ nhân hả?
- Tao không làm anh hùng, là hành đông của mày không chấp nhận được.
Tiếng nhao nhao phản đối nó um sùm, yếu thế, nó bỏ vào phòng còn không quên quay lại cảnh cáo tôi: “Mày con chừng đó!” Cô nàng lúc đó mới quay lại lí nhí cảm ơn tôi, có vẻ như là một cô gái ngoan.“Không cần phải cám ơn tôi, lần sau đừng có theo đàn ông vào phòng, nguy hiểm lắm.” Đến giờ ông bác quản lý ký túc xá mới chịu chay lên. Tôi nói to “Vãn tuồng rồi bác ơi!” Xong, tôi trở lại với việc lúc nãy, mà lúc đi vô tôi có nghe loáng thoáng ai gọi tôi lại. Sợ Kiều bỏ đi không chat nữa nên tôi vội vào trong đóng cửa lại.<br>
Tôi đang ngồi học bài thì có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, chẳng thấy ai, tôi quay vào trong học bài tiếp. Lát sau lại có tiếng đập cửa ầm ầm. Tôi mở cửa ra, không thấy ai. Nhìn quanh quẩn tôi nhác thấy một cái bóng nhào tới tôi, vừa há miệng định hỏi thì tôi ăn một cú đấm vào mặt. “Thằng bệnh, mày giả ma hù tao hả?” Tôi không hiểu nó định nói gì.
- Mày nói cái gì? Nãy giờ tao đang học bài có làm gì mày đâu.
- Không phải mày thì là ai? Tao mở cửa ra chỉ thấy cửa phòng mày đang đóng lại. Còn chơi kiểu đó tao cho mày đi gặp ông bà luôn biết kh…
Đang nói giữa chừng thì nó ú ớ không nói thành lời.
- Mày bị cái gì vậy?
- Cái… cái… bóng…
Tự dưng nó cà lăm làm tôi không nhịn được cười. Nó gõ đầu tôi cái bốp rồi xoay mặt tôi ra sau. “Nhìn… nhìn… kìa…” Tôi nhìn qua nhìn lại mà có thấy gì đâu. Tôi gắt:
- Có cái quái gì đâu mà kìa… kìa…
- Có… Tao thấy… Một cái gì đó, giống người nhưng không phải người đứng trong phòng mày… thật mà… nhưng khi mày nhìn thì nó biến mất.
- Đừng có đùa, làm gì có ai trong phòng t…
Nói chưa dứt câu thì tôi nghe một luồng gió lạnh thổi qua người. Tôi rùng mình. Đinh ninh là sắp bị bệnh. Tôi đẩy thằng Hiệu ra khỏi cửa:
- Đi về phòng đi, tao không rảnh đôi co với mày.
- Tao nói thật đó, có một cái gì đó rất lạ.
- Có gì đâu, mày bị hoang tưởng rồi.
Tôi đẩy nó ra rồi đóng sầm cửa lại. Vừa mới bước được vài bước, tôi lại nghe tiếng thét thất thanh của nó. Chạy ào ra xem, nó đang bẹp dưới đất, mặt mày xanh lè, thở dốc. Tôi ngồi xuống xem nó có chuyện gì.
- Cứu… cứu… tao với… có ma…
- Yên nào, có chuyện gì thì bình tĩnh lại kể cho tao nghe.
Lúc này người kéo đến cũng khá đông rồi, nó mới yên tâm hơn mà lấy lại hơi thở bình thường.
- Tao vừa đi vài bước thì có một cái bóng lướt qua mặt tao, một con gì đó đang bám lên bờ tường, nó bò lại gần tao, càng gần, tao nghe như có cái gì đó xoáy vào trong đầu tao sâu hơn. Một áp lực đẩy tao ngã xuống đất, sợ quá, tao la lên mày chạy ra thì nó biến mất.
- Có thật là ma không. Không chừng áp lực thi cử khiến mày bị ảo giác đó.
- Tao nói là thật mà. – Nó gằn từng tiếng một.
- Thôi được, bậy giờ, tao đỡ mày vào phòng, ngủ một giấc, sáng mai thức dậy mọi chuyện đâu lại vào đấy. Ok?
Tôi không ngờ thằng này nó lại nhát gan đến vậy. Giờ tôi nói gì nó cũng răm rắp nghe theo. Lại tiếp tục giải tán đám đông. Tôi trở lại với đống bài tập khó nhằn. Đang ngồi vò đầu bứt tóc, từ cửa sổ phòng tôi thoáng thấy có bóng người dưới sân. Nhìn ra xem đó là ai. Thằng Hiệu đang đi lang thang một mình trong sân trường. “Thằng này lạ, mới nãy còn la làng, bây giờ dám đi một mình rồi.” Tôi không hiểu nó làm gì ở đó. Tôi nhìn xem nó đi đâu. Hành động của nó đang trở nên kì quặc. Nó đi thành một cái vòng tròn, rồi lại đi loanh quanh trong cái vòng tròn ảo của nó thành những đường zíc zắc, cuối cùng là thành một cái vòng tròn nhỏ hơn bên trong. Xong việc nó đứng giữa vòng tròn, ngước lên nhìn tôi. “Nó biết mình đang nhìn sao.” Do xa quá tôi nhìn không rõ khuôn mặt của nó xem có phải nó đang nhìn tôi không. Nó đi ra ngoài cổng ký túc xá. Cổng đã khóa rồi mà! Khuất sau bóng cây, tôi không biết làm thế nào mà nó mở được cổng rồi đi luôn ra đường, mất dạng.<br>
Nãy giờ tôi đã nghe một luồng gió lạnh thổi qua người, tôi cứ nghĩ là do quạt, bỗng dưng nó thổi mạnh lên, bật tung cánh cửa phòng. Giật mình, tôi quay lại nhìn thì chẳng thấy ai. Tôi đóng cửa và đến kệ sách để lấy tài liệu, tình cờ tôi dẫm phải một cái gì đó trên sàn. Đau thấu trời! Miệng lầm bầm rủa, tôi cúi xuống nhặt lên. Sợi dây đeo có hình xương cá này thấy quen quen. A, tôi nhớ ra rồi, nó là của thằng Hiệu. Mà tại sao lại ở trong phòng tôi. Có lẽ nó lẻn vào phòng tôi lúc tôi đi học chăng? Nó định làm gì trong phòng tôi. Tôi cũng đâu có thứ gì đáng giá, ngoại trừ… bộ sưu tập của tôi. Tôi lật đật kiểm tra, đúng là có xáo trộn một chút nhưng hình như vẫn còn đầy đủ. Không biết cái thằng định làm gì? Tôi nhóng ra cửa sổ xem coi thằng Hiệu có trở lại chưa thì thấy nó đang đứng trên sân trường nhìn lên phía tôi ngay vị trí lúc nãy. Nó đi vào trong ký túc xá. Thôi kệ nó, tôi tiếp tục học bài, ngày mai phải thi rồi.
Bài thi khá dễ, tôi làm chỉ hơn nửa thời gian là xong. Vậy mà ông thầy hù làm tôi lo sốt vó. Xong một môn, tự thưởng cho mình một lon nước ngọt. Tôi lên căn tin ăn uống. Căn tin đông nghẹt người, cả buổi sáng ở trong phòng thi, không biết có chuyện gì mà dân tình xôn xao lạ. Tôi lân la hỏi chuyện mấy cô bé năm nhất.
- Mấy em, có chuyện gì mà mọi người nhốn nháo hết vậy?
- Nghe nói có một sinh viên trong trường mình bị giết.
- Trời, ghê vậy? Đó là ai?
- Em cũng không rõ nữa, nghe nói là anh nào năm ba ấy.
- Chết như thế nào ?
- Khoảng tám, chín giờ, bác lau công tìm thấy xác ngay góc cầu thang ký túc xá.
- Hả ? Anh cũng ở ký túc xá.
- Mà sao anh không biết vụ này?
- Sáng giờ anh trong phòng thi, tụi em có nghe thêm gì không ?
- Em cũng nghe nói là trên lòng bàn tay anh ấy bị khắc một cái hình gì đó.
- Đáng sợ lắm, cảnh sát đã mang xác đi rồi, sau này chắc em không dám bước vào ký túc xá nữa.
- Ừ, ghê quá !
Bọn con gái xôn xao cả lên, đến tôi đàn ông con trai đây còn lạnh xương sống thì nói gì họ. Từ giờ tôi phải cẩn thận hơn mới được. Có một vụ giết người trong ký túc xá nữa sao? Không biết hôm qua lúc thằng Hiệu đi ra có nhìn thấy gì không. Để chừng nào có dịp gặp tôi sẽ hỏi nó thử coi.<br>
Mệt mỏi vì bài thi căng thẳng buổi chiều, tôi rảo bước về phòng với ý định sẽ ngủ một giấc thật dài. Bước đến hành lang, tôi đã thấy một đám đông tụ tập gần trước phòng tôi. “Lại chuyện gì nữa đây?” Thấy tôi bước đến, vài người chỉ trỏ tôi, một anh trông khoảng ba mươi tiến lại gần tôi.
- Chào em, anh là trung tá Thưởng !
- Chào anh, có chuyện gì vậy?
- Hiệu, bạn cạnh phòng em vừa mới chết hôm qua. Anh cần tìm hiểu một số thông tin em có thể giúp anh không?
- Thằng Hiệu? – Tôi trợn trừng mắt. – Thằng Hiệu là đứa bị giết sao?
- Vậy là em có nghe nói về vụ này rồi chứ gì! Càng tốt! Lần cuối em gặp nó là khi nào? Gần đây em thấy nó có gì lạ không?
- Tối hôm qua lúc em đang học bài, em thấy nó đi ra cổng.
- Làm sao em thấy?
- Cửa sổ phòng em nhìn thẳng ra cổng mà.
- Ừ, thế còn gì nữa.
- Cử chỉ nó rất lạ, đi loanh quanh trong sân một hồi nó mới ra cổng, mà em không hiểu sao nó mở cổng đi ra ngoài được nữa. Sau đó thì nó mất dạng, lát sau nó quay trở lại.
- Gần đây Hiệu có gì lạ không?
- Em ít tiếp xúc với nó lắm. Nhưng hôm qua nó cứ bảo là có ma.
- Có ma??? Em tin nó hả?
- Em không tin, trước giờ em chưa thấy ma bao giờ. Em nghĩ là nó bị áp lực thi cử thôi nên em bảo nó vào phòng nghỉ.
- Em còn biết gì nữa không ?
- Không, hôm qua là lần em nói chuyện với nó nhiều nhất.
- Anh nghe nói em có cự cãi với nó trước đó.
- À, là nó định hại con gái người ta nên em mới giúp cô gái đó thôi, chuyện cũng không có gì to tát. Mọi người đều nhìn thấy mà.
- Ừ, vậy nếu em có biết thêm thông tin gì thì liên lạc anh nha. Đây, thông tin liên lạc của anh.
Anh trung tá đi rồi tôi mới nhớ là tôi quên nói cho anh ta biết Hiệu có đột nhập vào phòng tôi. Nhưng tôi ngờ ngợ nghĩ rằng hình như anh ta có chút nghi ngờ tôi có liên quan đến cái chết của thằng Hiệu. Chắc tôi nên ỉm luôn chuyện đó. Nói ra không biết chừng lại mang họa vào thân.
***
Giờ ăn trưa luôn là lúc những đề tài nóng hổi được đem ra bàn tán sôi nổi. Mấy ngày nay, Hiệu là đối tượng được quan tâm đến nhiều nhất. Tôi cùng mấy thằng bạn ngồi bàn về nó và đoán già đoán non về thủ phạm. Thật khó để biết được thủ phạm ! Bình thường nó mê gái và bốc đồng thôi chứ tôi không nghĩ nó gây thù chuốc oán với ai đến mức bị giết. Ăn xong, mạnh đứa nào về nhà đứa nấy, tôi cùng thằng Nhân trở về ký túc xá. Trên đường đi nó cứ hỏi tôi có biết hình ngôi sao sáu cạnh có ý nghĩa gì không. Tôi có biết gì nhiều hơn nó. Đến phòng nó trước, tụi tôi tạm biệt, trước khi vào phòng nó còn nói với theo tôi.
- Thằng Hiệu trên người nó có hình ngôi sao sáu cạnh.
- Cái gì ? – Tôi giật mình, kéo nó lại hỏi cho rõ – Mày nói sao ?
- Hồi sáng bác lau công kể với tao, trên tay nó có một ký hiệu rất lạ, một hình tròn, trong có ngôi sao sáu cạnh và một hình tròn nhỏ nữa.
- Sao lại như vậy ? – Tôi bắt đầu nghe lạnh người.
- Tao không biết.
Tôi chạy vụt vào phòng, lục tìm cái đồng xu hôm trước. Tôi nhớ ra cái hình mà thằng Hiệu vẽ trên sân trường cũng chính là cái ký hiệu trên đồng xu tôi nhặt được. Nó vẫn ở đó, đúng là cái kí hiệu này rồi. Lật mặt sau lên tôi thấy con số 99 nằm nghiễm nghệ trên đó. Tay tôi run bần bật. “Chuyện gì thế này ?” Tôi dụi mắt đến nổ đom đóm mắt hy vọng là mình nhìn lầm, nhưng nó đúng là 99. Rõ ràng trước đây là 100, sao lại có thể thay đổi được. Tôi đã làm gì thế này ? Lẽ ra tôi nên nghe lời mẹ tôi dặn. Tôi nghe lạnh gáy như có ai đang phà hơi thở vào. Tôi quay phắt người lại, chẳng có ai cả. Hơi lạnh vẫn đến từ phía sau tôi. “Chết rồi, mình phải tìm cách thoát khỏi cái đồng tiền quỷ quái này thôi !”
Tôi gói đồng xu vào trong một tờ giấy chạy ra ngoài bờ sông, dùng hết sức bình sinh ném nó xuống sông. Nhìn nó chìm dần xuống dòng nước tôi mới yên tâm mà trở về nhà. Thở phào nhẹ nhõm. Tôi lên mạng giải tỏa bớt căng thẳng trong đầu. Hội sắp tổ chức offline, tôi chẳng còn gì để khoe với họ, cơ hội duy nhất tôi gây ấn tượng với Kiều cũng bị nỗi sợ hãi của tôi lấn át. Tôi cảm thấy lạnh, càng lúc càng lạnh, đặt chân xuống sàn đi lấy thêm áo khoác. Tôi dẫm cái bẹp vào một vũng nước ngay dưới chân tôi. Nước ở đâu ra ? Nó đọng lại thành một vũng ngay dưới chân ghế tôi. Sắc mặt tôi chuyển từ xanh sang xám và tái mét. Phòng tôi không thể có nước, một giọt nước cũng không thể có !<br>
Không chỉ dưới chân ghế, khắp phòng nước đọng lại thành từng vũng nhỏ cứ như vừa mới ngập. Hai ngày liền tôi cứ mãi suy nghĩ về chuyện đó. Suýt nữa tôi quên mất hôm nay là ngày offline. Đã quá trễ rồi, tôi ôm vội bộ sưu tập chạy đến điểm hẹn của hội. Hôm nay chỉ vỏn vẹn có hơn mươi người đến. Ai cũng mãi trầm trồ ngắm nghía tờ tiền cổ anh Phương mang đến. Tôi nhỏm dậy, tính bước lại gần xem cho rõ thì nghe tiếng thằng Trụ nói to.
- Tính có đồng xu hay lắm nè mọi người !
Vâng, tôi là Tính ! Nhưng tôi đâu có đồng xu nào mới đâu mà hay. Tôi nhìn lại mặt tôi lại được một dịp đổi màu trắng-xanh-xám. Đồng xu đó nó đang nằm trong tay thằng Trụ. Tôi đã vứt nó xuống sông rồi mà, không lý nào !!! Tôi vội vã giật lại đồng xu từ tay thằng Trụ.
- AI BẢO MÀY CẦM LẤY NÓ !
- Tao chỉ xem thôi mà, mày bỏ trong bộ sưu tập đem đến cũng là muốn mọi người xem !
- TAO KHÔNG MUỐN AI… XEM !
- Bình tĩnh nào em trai, có chuyện gì mà nóng vậy? – Anh Phương vỗ vai tôi. – Đồng xu nào? Cho anh xem với.
- Xin lỗi, em có chút việc bận, em phải đi ngay!
Tôi gom đồ chạy đi ngay. Tại sao nó lại ở đây? Tại sao? Tại sao? Đồng xu này bị quỷ ám! Đúng là vậy. Tôi chắc chắn là thế. Tại sao tôi lại lượm nó lên. Chết tôi rồi! Tôi bỏ chạy thật nhanh ra khỏi đó. Về đến phòng, tôi mới dám hé tay ra để nhìn lấy cái đồng xu đó. Có lẽ là tôi nhầm chăng? Mở một ngón tay ra, tia sáng rọi vào, đồng xu lấp lánh một con số chín. Chín mươi chín!!! Chính là nó. Có ai làm tiền mà làm số vậy đâu. Làm thế nào mà nó từ dưới sông quay trở ngược lại trong bộ sưu tập của tôi. Tôi nghe xương sống bắt đầu bồn chồn. Một hơi thở phả vào gáy tôi. Giật thót mình, tôi nhảy dựng lên, nhìn dáo dác xung quanh. Không một bóng người. “Kẻ nào? Ra mặt đi!” Tôi hỏi lớn tiếng. Không một ai trả lời. Tôi chỉ nghe có tiếng cười khùng khục bên tai. Tôi phải thoát khỏi nó! Đồng xu này đã bị quỷ ám rồi! “Làm thế nào đây? Làm thế nào đây?” Tôi chạy lăng quăng trong phòng mà không nghĩ ra được phải làm gì. Thoát khỏi một thế lực vô hình, tôi không phải pháp sư hay đạo sĩ. Nó nhất quyết không buông tha cho tôi. “Phải làm sao đây?” Không may, tôi vấp ngay cái áo vứt trên sàn, ngã ra đất bất tỉnh.
Lúc tôi tỉnh là ngay nửa đêm. Ánh trăng sáng vằng vặc soi vào phòng càng làm cho nó có vẻ đáng sợ hơn. Bóng cây hắt vào khung cửa, lặt lìa như một người đang đứng ngó vào trong phòng. Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng sau cú ngã. Ngó quanh quất, mắt tôi đứng sựng lại ngay con số 98 trên đồng xu. Lần cuối cùng tôi nhìn đến nó là số chín mươi chín. Làm thế nào chỉ trong một buổi chiều đến tôi là nó có thể thay đổi được. Tôi điên mất thôi. Tôi chạy bổ ra ngoài sân, tìm đại một cục đá nào đó thật nặng. Lần này nó sẽ không thể nào trở lại chỗ tôi được nữa. Tôi đổ đầy keo dán sắt lên một mặt đồng xu rồi dán nó lên cục đá. Tôi còn cẩn thận trút đầy keo lên lớp mặt của nó, bất cứ chỗ nào hở ra là tôi trút đầy keo vào. Tôi ngồi chờ keo khô, trong người cứ nôn nao cả lên, đứng ngồi không yên. “Nhanh lên nào! Nhanh lên!” Cuối cùng thì keo cũng khô, tôi ào ra ngoài, tôi thậm chí không để ý nhìn xem làm cách nào tôi chạy ra được đến bờ sông. Tôi ném mạnh viên đá xuống sông rồi nhìn nó chìm dần vào làn nước đen ngòm. Tôi thở phào, lần này tôi sẽ thoát khỏi nó. Tôi lê bước trở về, cổng đã khóa tự bao giờ, bác bảo vệ cũng đã ngủ. Cũng phải thôi, quá nửa đêm rồi còn gì. Làm thế nào tôi mở cổng ký túc xá được? Không cách nào trở vào trong được, tôi dựa lưng vào cổng rồi ngủ thiếp đi.<br>
***
Tôi đang nằm trong phòng. Trong phòng? Tối hôm qua tôi đang ở ngoài cổng kia mà. Trên tay tôi dính đầy keo dán sắt, chắc chắn chuyện hôm qua không phải là mơ. Tôi không thấy đồng tiền quái quỷ đó nữa. Đầu tôi nhức như búa bổ. Cảm giác ngứa ngứa, tôi đưa tay chạm lên đầu, có ai đó đã băng bó cho tôi. Là do tôi té ngày hôm qua, hèn gì khi trở về đến cổng ký túc xá, trong người tôi chẳng còn chút sức lực nào. Tôi mệt đến nỗi không còn sức lê đi đâu hết. Nhưng ai đã giúp tôi băng vết thương. Mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Đến khi, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh Phương vài ngày sau đó.
- Thằng Trụ bị giết rồi! Em hay tin chưa?
- Cái gì? – Tôi nhảy dựng lên
- Hôm nay anh rảnh, định rủ nó đi cà phê. Anh gọi cho nó, mẹ của nó nghe máy, nói với anh chuyện đó.
- Nó chết như thế nào?
- Bị giết, anh có đến viếng nó. Nghe nói trên người nó có một ký hiệu lạ lắm!
- Ký hiệu gì anh biết không?
- Một ngôi sao hay cái gì đó đại loại như thế, anh cũng không rõ. Hình như trước đó có một vụ tương tự vậy.
- Lúc anh đến, nó được chôn chưa.
- Chưa, cảnh sát hình như còn điều tra gì đó.
Quái quỉ! Tại sao thằng Trụ lại chết? Có khi nào tại vì nó chạm vào đồng xu đó hay không? Có phải là trùng hợp khi trước đó thằng Hiệu cũng đột nhập vào phòng nó, có khả năng thằng Hiệu cũng đụng vào đồng xu. Không lẽ bất cứ ai chạm vào đồng xu đó đều chết hay sao. Thế còn tôi! Tôi là người cầm nó lên trước tiên, tại sao tôi không bị giết. Nó muốn chơi mèo “vờn chuột” với tôi chăng?
Đêm đó tôi liên tục mơ thấy thằng Hiệu và thằng Trụ. Hai đứa nó đứng đó nhìn tôi, ánh nhìn âm u từ cõi chết, sau đó một bàn tay khổng lồ trờ tới chộp lấy hai đứa nó lôi đi. Tiếng gào rú xen lẫn những tràng cười làm tôi đinh tai nhức óc. Tôi ngồi chồm dậy, mồ hôi nhễ nhại. Mỗi khi nhắm mắt tôi lại thấy hai đứa nó. Tôi chết mất. Một thế lực nào đó đã xuất hiện và bắt đầu tác động đến thế giới này, và tôi trở thành kẻ chứng kiến bất đắc dĩ những việc làm của nó. Khi nào đến lượt tôi thành nạn nhân?
***
Không dám nhắm mắt ngủ lại, tôi mở máy lên mạng giải tỏa tinh thần. Mạng trường về đêm cũng có người online vào diễn đàn. Tôi lướt nhanh qua các chủ đề xem có gì hay. Mắt tôi đập vào một dòng tít lớn: “Tìm chủ nhân của một đồng xu lạ mới nhặt được.” Đồng xu lạ! Tôi bấm vào ngay trang đó để xem đồng xu đó như thế nào.
“Chiều nay mình nhặt được một đồng xu khá lạ ngay trước cửa phòng mình, không biết bạn nào đánh rơi. Đồng xu có số chín mươi tám, không biết là tiền nước nào, mặt kia có hình ngôi sao.” Bạn nào có nhu cầu xin lại thì đến gặp mình, phòng B25 tầng 5. Chức”
“Lạ quá! Chiều nay tớ cũng nhặt được một đồng như thế, trước cửa phòng luôn. Nhưng tớ không trả lại đâu, ai bảo đánh rơi thì ráng chịu.”
“Tôi cũng vậy, có ai giải thích tại sao có nhiều đồng xu quá không?”
“Tôi cũng nhặt được”
Hàng loạt những dòng trả lời lại câu hỏi, không một ai nhận là chủ nhân của những đồng xu đó, chỉ có tôi đang ngồi đó rùng mình, gai ốc nổi khắp người. Hàng loạt người nhặt được đồng xu quái quỷ đó, lại cùng một thời điểm. Tôi đếm được bảy người đã nhặt được nó. Chuyện gì thế, sao mà có nhiều đồng xu vậy. Tôi đang nghĩ, có lẽ nào tôi không nên vứt nó đi. Tôi phải làm một cái gì đó. Tôi chạy vội lên tầng năm để gặp người đăng tin. Chạy hết tốc lực không kịp dừng lại để thở. Tôi chỉ dừng lại ngay trước phòng B25 đứng thở hồng hộc. Tôi gõ cửa thử xem có ai ở trong phòng hay không. Cánh cửa mở ra, một đứa con trai trắng trẻo nhìn như con gái đứng trước mặt tôi. Nó nhìn tôi dò hỏi.
- Có chuyện gì mà giữa đêm gõ cửa phòng tôi?
- Tôi mới đọc dòng tin bạn đăng trên mạng trường. Có phải bạn là Chức, người giữ đồng xu, không?
- Đúng vậy, vậy bạn là chủ nhân của nó hả?
- Không, tôi không phải chủ nhân của nó. – Tôi hoảng hốt.
- Thế thì đến đây có việc gì?
- Cho tôi mượn xem nó một chút được không?
- Được, chờ chút. – Nó trở vào trong. – Đây này!
- Cám ơn!
Tôi đón lấy đồng xu từ tay nó. Đúng là đồng xu này, chính tay tôi vứt nó xuống sông. Bây giờ nó lại ở đây, không có đá, không có keo dán, chỉ một mình nó. Tôi sợ run người, hai tay tôi run run đưa lại đồng xu cho thằng kia.
- Có sao không? Làm gì mà run dữ vậy?
- Nên… vứt nó đi…
Tôi lắp bắp chưa hết câu, hai mắt thằng đó đã đứng tròng. Nó cũng lắp bắp theo tôi: “Cái… cái… cái…” Ánh mắt nó không nhìn thẳng tôi mà nhìn sượt qua vai tôi. <br>
Một cái gì đó ở sau lưng tôi. Tôi lạnh toát người. Tuy rất sợ nhưng tôi cũng cố làm gan quay thật nhanh ra sau. Tôi thấy một bức tường trống trơn. Không có gì ngoài bức tường, tôi nhìn lại xem thằng này nó làm gì mà sợ dữ vậy. Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt tôi. Tiếng kêu của nó i ỉ trong phòng. Tiếng kêu càng lúc càng lớn, cửa đã khóa, tôi đập cửa liên tục cũng không có tác dụng gì. Tôi nghĩ đến việc phá cửa xông vào. Một lần, hai lần, cánh cửa sao bữa nay cứng quá. Thường cửa phòng trong khu ký túc này chỉ đá mạnh là đã bung ra rồi! Tôi lùi ra sau vài bước, dùng hết sức bình sinh tông vào cánh cửa. Cánh cửa bật mở là lúc tiếng kêu ngưng bặt. Tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Nó, một con gì đó, một cái gì đó, đang ngồi lên người thằng Chức. Một cánh tay nó bấu chặt vào mặt thằng nhỏ. Chức cố đưa cánh tay yếu ớt lên với lại phía tôi. Lòng bàn tay nó hiện lên hình vẽ ngôi sao sáu cạnh và những vòng tròn, càng lúc càng rõ. Đó là máu rướm ra từ những đường vẽ ngôi sao trên tay nó.
Con quái vật quay mặt lại phía tôi. Tim tôi muốn lọt ra ngoài. Trên cái nơi lẽ ra là con mắt của nó là hai cái lỗ đen ngòm, bên trong có tia lửa đang cháy. Nó có thân mình của một con nhện với đầy những lông tơ, hai chân chỉ có từ bắp đùi trở lên, số còn lại là bốn cái chân nhện ngoe nguẩy. Nó giơ cánh tay còn lại lên hướng lòng bàn tay về phía tôi. Một con mắt giữa lòng bàn tay của nó. Một sức mạnh vô hình tác động lên tôi, đẩy tôi văng ngược ra sau. Tôi tông vào bức tường, mọi vật xung quanh mờ dần, tôi nghe tiếng chân chạy rầm rầm, nhiều tiếng hét xung quanh.
Căn phòng màu trắng. Màu trắng??? Tôi đang ở đâu. Tiếng lao xao bắt đầu vang đến tai tôi. Rồi tiếng trò chuyện, tiếng khóc, tiếng chạy vang đến tai tôi. Tỉnh trí lại, tôi nhìn kĩ hơn xung quanh. Tôi đang nằm trong phòng y tế. Xung quanh giường được căn một tấm rèm lớn màu trắng. Vẫn chưa nhớ ra được tại sao tôi lại nằm đây. Ngồi vặn đầu, vặn óc một hồi, tôi nhảy dựng lên. Thằng Chức! Tôi nhào ra khỏi giường, bên ngoài bức màn, người đông như kiến. Người nằm, người ngồi. Nhiều đứa mặt mày xanh như tàu lá chuối. Mỗi người một kiểu, kẻ lo sợ, kẻ suy tư, nhưng tất cả đều có một điểm chung. Họ đang dán mắt vào tôi.
Một người đàn ông bước đến tôi, người này trông quen quen.
- Chào em, em nhớ anh chứ!
- Um… - Tôi vẫn đang nghĩ.
- Anh là Thưởng, lần trước đến điều tra cái chết của Hiệu.
- Đúng rồi! – Tôi ngớ ra.
- Lần này là một vụ nghiêm trọng. Em là nhân chứng duy nhất, có thể hỗ trợ anh điều tra chứ.
- Có phải thằng Chức đã…
- Ừ, không chỉ thế, mười một sinh viên khác trong ký túc xá cũng bị giết.
- MƯỜI MỘT NGƯỜI!
Tôi nghe trong đầu tôi như đang bị ai đó đánh vào. Mười một người, tính luôn thằng Chức là mười hai người. Tôi lảo đảo đứng không vững ngồi xẹp xuống đất. “Làm thế nào mà…?” Tôi vò đầu bứt tóc suy nghĩ. Mười hai mạng người trong một lần. Không con người nào làm được như thế… ngoại trừ con quỷ đó!
***
Thưởng ngồi nhìn tôi vẻ dò hỏi. Anh ta muốn tìm kiếm cái gì ở tôi. Đang nghi ngờ tôi?
- Hôm qua em làm gì trên phòng Chức? Sao em lại bất tỉnh trước phòng nó?
- Em đọc dòng tin trên mạng trường của nó về một đồng xu, em muốn xác nhận…
- Xác nhận việc gì?
Tôi không biết phải trả lời anh ta thế nào. Liệu anh ta có tin nếu tôi nói thật. Không một người bình thường nào tin được nếu họ không trải qua chuyện đó. Tôi nhìn quanh, một đám đông người trong bệnh viện, nhiều đứa tinh thần vô cùng hoảng loạn. Nếu tôi không thể thuyết phục anh ta, tôi sẽ thành nghi phạm. Nếu lỡ họ cố gán tội cho tôi? Giết người không phải là tội nhẹ, đã có hơn chục mạng người. Tôi không muốn chết. Tôi không thể nói sự thật được.
- Em có thói quen sưu tập tiền, nghe có đồng xu lạ nên em muốn xem thử.
- Ồ! – Giọng anh ta nghi ngờ. – Em đã thấy gì ở đó, tại sao em bất tỉnh trước cửa phòng Chức?
- Nó mở cửa và cho em xem đồng xu, xong nó lấy lại và đóng cửa phòng. Em định đi thì nghe tiếng nó kêu cứu nên em cố tông cửa vào…
- Rồi sao nữa? – Anh ta có vẻ sốt ruột.
- Một cái gì đó hất mạnh, em văng ngược lại và em không còn biết gì nữa.
- Vậy thôi sao? Cái gì đó là cái gì?
- Em không biết, thật tình không biết!
Anh ta ngồi trầm ngâm. Tranh thủ lúc đó, tôi len lén trốn đi.
Sinh viên lần lượt rời ký túc xá. Dễ hiểu thôi, mấy người có can đảm ở lại trước những tội ác kinh hoàng chưa lời giải đáp. Một đứa bạn tôi kể lại cho tôi nghe. Đêm đó, nó ở trong phòng chuẩn bị ngủ thì nghe tiếng hét thất thanh từ trên tầng trên cùng. Tôi đoán chắc đó là tiếng của thằng Chức. Hôm đó, tầng trên xui rủi sao chỉ còn mình thằng Chức ở lại, cả đám cũng tầng đều rủ nhau đi chơi hết. Nó mới tông cửa chạy lên. Sau đó, lần lượt tiếng hét cũng cất lên từ những tầng khác. Một đêm kinh hoàng cho cả khu túc xá. Nó chạy lên đến nơi thì thấy tôi nằm bất tỉnh bên góc tường còn cửa phòng thằng Chức thì mở toang cùng với một đám trước cửa. Nhiều đứa chịu không nổi đã chạy ra ngoài mà ói. Khu ký túc xá cho nam sinh viên mà không cản nổi những tiếng khóc vì kinh hoàng. Mùi chua của đám ói và mùi tanh của máu hòa vào nhau làm không khí sánh đặc lại đến không thở nổi. Vốn sợ máu, nó nhanh chóng đưa tôi vào phòng y tế. Không chỉ nam sinh, nỗi sợ cũng lan sang khu nữ phía sau. Vốn ký túc xá nam và nữ đâu lưng lại với nhau. Đêm đó, những nữ sinh cũng một phen nháo nhào không biết chuyện gì xảy ra bên kia. Nhiều đứa cũng vì quá sợ hãi mà ngay hôm sau lập tức dọn quần áo rời khỏi đó luôn.<br>
Tôi rất sợ. Nhưng tôi quyết tâm ở lại đây để tìm hiểu mọi chuyện. Đã quá trễ để tôi có thể chạy trốn. Chắc chắn đồng xu quỷ đó nó sẽ không tha cho tôi. Mặc kệ nó là ma hay quỷ, tôi nhất quyết phải tiêu diệt nó, không để nó tiếp tục gây ra tội ác.
Thời đại này, ai cũng bảo rằng chỉ cần lên mạng là có thể biết được tất cả mọi thứ trên đời. Tôi cũng cho là như thế nên tôi bắt đầu tìm kiếm những điều tôi cần biết trên mạng internet. Trước tiên là cái biểu tượng trên đồng xu. Khoan đã ! Biểu tượng ngôi sao sáu cánh bên trong một vòng tròn. Tôi ngớ ra cái biểu tượng mà thằng Hiệu vẽ trên sân trường chính là hình trên đồng xu đó. Đúng rồi ! Nó chính là chìa khóa.
Tất cả những điều tôi tìm được trên internet chỉ là đôi ba thông tin vụn vặt. Ngôi sao David, biểu tượng đại diện cho người Do Thái và đạo Do Thái. Hay trong đạo giáo cũng có đề cập đến biểu tượng của quỷ satan. Tuy nhiên, lúc sáu cánh, lúc năm cánh, tìm kiếm một hồi tôi giống như đang rơi vào một mê trận những thông tin không biết đúng sai. Vả lại, không có biểu tượng nào giống chính xác như trên đồng xu đó. Tôi chỉ rút ra được một điều rằng có lẽ đồng xu xuất phát từ một nước Châu Âu nào đó, và một loại ma thuật cổ xưa mà tôi vẫn chưa tìm hiểu được. Vấn đề đó thuộc về thần bí học. Tôi không biết ai có thể giải mã điều này. Tôi mở trang web trường lên xem có tin tức gì không. Một đứa đăng vào diễn đàn một dòng gọn lỏn : “Có ai phát hiện ra điều gì lạ trong cái chết của các bạn trong ký túc không ?” Hàng chục người vào comment. Hầu như mọi người đều cảm thấy có một cái gì đó khá lạ nhưng chưa ai nhìn ra được là điều gì. Tôi cũng ngờ ngợ mấy ngày nay cho đến giờ tôi mới chịu suy nghĩ kỹ lại mọi chuyện.
Nếu thằng Hiệu chết vì biểu tượng nó vẽ trên sân trường, còn những đứa kia ? Cái chết của thằng Trụ vẫn là một câu hỏi lớn. Những đứa còn lại… một đứa tầng năm, tầng bốn có bốn đứa, tầng ba nơi tôi đang ở hai đứa. Ký túc xá trường tôi có một cách đặt tên phòng khá lạ. Để phân biệt giữa khu nam và nữ ; bên nữ, mỗi phòng đều gắn với một chữ A, khu nam là B. Chính vì thế, cách duy nhất để phân biệt giữa các phòng trong cùng một khu là số tầng. Nhiều khi dễ xảy ra sự nhầm lẫn giữa các phòng. Và… có một sự trùng hợp đến vô lý. Hai đứa bị giết cùng tầng của tôi ở phòng 20 và 30. Tôi phòng 25. CÁI GÌ ? Thằng Chức ở tầng năm phòng 25, một đứa ở tầng trệt phòng 25. Cả tầng hai và tầng bốn, những đứa ở phòng 17, 23, 28, và 34 đều bị giết. Mồ hôi tôi tuôn ra như suối. Hai tay run run lần tìm một tờ giấy vẽ lại sơ đồ ký túc xá. Mỗi nét vẽ nối từng phòng của những đứa bị giết lại tim tôi lại bỏ hết mấy nhịp. Đó là biểu tượng ngôi sao trên đồng xu và tôi chính là trung tâm của cái đồng xu đó.<br>
Nếu đó là ma thuật của phương Tây, có lẽ tìm kiếm bằng tiếng anh có lẽ sẽ có ích hơn. Từ khóa “magic of hexagram” là thứ tốt nhất tôi có thể nghĩ ra với vốn tiếng anh hạn hẹp của tôi. Hàng lô hàng lốc kết quả với những con số, thuật toán lạ lẫm với tôi. Lại thêm một số chuyện của đạo giáo. Đặc biệt thường có liên quan đến “Ngôi sao của David”. Một loại ma thuật đen cũng được nói đến nhưng không có chi tiết nào rõ ràng và cũng không có ai thực hiện những loại ma thuật đó hiện nay. Có một thông tin đặc biệt quan trọng mà tôi phải mất rất nhiều thời gian mới tìm ra được. Hơn hai chục năm về trước, có một nhóm đạo bị bắt, người sáng lập đã bị xử tử hình vì chủ trì những cuộc tàn sát dã man những người có thù oán với thành viên trong nội bộ đạo giáo. Nhiều người khác cũng bị xử tử hoặc lãnh tù chung thân. Có tin đồn một số thành viên trốn thoát phân tán đi khắp nơi trên thế giới, đó là một giáo phái đa chủng tộc. Đặc biệt, biểu tượng của giáo phái này là ngôi sao sáu cạnh giữa hai vòng tròn khép kín. Chắc chắn là đúng rồi.
Nhưng thế thì sao, không còn ai sống sót, không một nhân chứng chỉ có một khả năng duy nhất : Một thành viên của giáo phái đã đến đây. Sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát. Cũng may, tôi đọc được một điều con quan trọng hơn : “Bất cứ ma thuật nào của giáo phái này đều có một điểm yêu. Chỉ cần tìm ra điểm yếu đó, ma thuật sẽ bị phá bỏ hoàn toàn.” Để tìm được điểm yếu ở cái đồng xu ma quỷ đúng là vấn đề nan giải. Liệu chuyện gì xảy ra cho những đứa khác đã lượm được đồng xu. Tôi có liên lạc với những đứa nói rằng nhặt được nhưng hầu như chẳng có đứa nào hồi âm ngoại trừ một người. Tôi lập tức hẹn gặp người đó tại căn tin trường. Theo giọng điệu, người này có vẻ là nữ. Đúng như tôi nghĩ, đó là một cô gái trông khá bụi bặm nhưng thoáng buồn. Mở đầu câu chuyện, tôi chưa kịp hỏi gì thì cô ta đã bộc bạch.
- Thật ra, chủ nhân nick đó là bạn trai của mình.
- Bạn trai bạn ? Thế bạn trai bạn đâu ?
- Anh ấy… đã chết rồi.
Tôi ngồi ngây như tượng. Mắt cô gái rươm rướm. Cô bắt đầu kể cho tôi nghe về người bạn trai đó. Có vẻ như họ vẫn chưa công khai chuyện tình cảm thì đã chia lìa. Giờ cô không dám tâm sự với ai, không biết làm sao để nói về những điều kinh khủng mà cô trải qua. Đêm hôm đó, họ đang trò chuyện với nhau qua webcam thì những tiếng hét vang lên càng lúc càng gần. Người bạn trai sống ở phòng 25 tầng trệt có vẻ như là nạn nhân cuối cùng trong chuỗi giết chóc đó. Họ bắt đầu hoang mang lo sợ. Anh chàng đang trấn tĩnh người yêu thì bất ngờ ngã ra đất. Khuất tầm nhìn, cô không biết chuyện gì xảy ra với anh ta. Cô cố gọi người yêu nhưng đáp lại cô là tiếng hét đau đớn đến rợn người. Theo quán tính cô vừa gọi vừa chúi người vào màn hình hầu nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Tiếng hét lịm dần. Một khuôn mặt ào đến ngay màn hình máy tính cô. Một khuôn mặt không phải của con người, một hốc mắt đen ngòm xoáy vào cô. Cô hét lên. Màn hình tắt đi rồi sáng trở lại với hình ảnh người yêu cô đang nằm trên sàn, bộ dạng vặn vẹo và cánh tay đưa cao lên trời, chết cứng. Cô ngất đi.<br>
Cảnh sát lần theo dấu vết cuộc trò chuyện theo địa chỉ IP cuộc nói chuyện cuối cùng của anh ta và đã tìm đến cô. Không ai tin câu chuyện cô kể, họ cho rằng tinh thần cô có vấn đề sau cú sốc. Cha mẹ cô thậm chí còn cho cô đến gặp bác sĩ tâm lý khám bệnh. Hằng ngày cô phải uống một lô các loại thuốc khác nhau. Muốn đi đâu cô cũng phải lén trốn đi. Tôi hỏi cô người bạn trai có nói gì với cô về một đồng xu tình cờ anh ta có được không. Cô bảo rằng có nghe nhưng vốn không quan tâm đến nên chỉ ậm ừ cho qua. Cô cũng không nghe gì nhiều hơn ngoài việc anh ta lượm được đồng xu. Tôi nghĩ có lẽ tôi chẳng thể biết thêm được điều gì từ cô nữa nên ngỏ ý đưa cô về nhà. Dù thế nào một người con gái phải trải qua chuyện như thế chắc hẳn sẽ rất sốc. Tôi không quên căn dặn cô rằng nếu thấy một đồng xu lạ nào thì tuyệt đối không được chạm vào nó.
- Tại sao ? – Cô thắc mắc.
- Có lẽ bạn sẽ cho là tôi điên, nhưng tôi nghĩ rằng chính cái đồng xu đã hại bạn trai bạn.
- Đồng xu ? Làm sao một đồng xu hại người được.
- Bạn không hiểu đâu. Nhớ ! Nếu gặp bất cứ đồng xu lạ nào cũng không được chạm vào, hãy gọi tôi đến theo số điện thoại tôi cho bạn.
- Tôi không tin. Tôi còn chưa biết bạn là người thế nào.
- Hãy cố tin người lạ như tôi một lần thử xem. Tôi chỉ không muốn một ai khác bị hại nữa thôi.
- Bạn không sợ sao ?
- Tôi vốn dĩ đã không thể thoát khỏi nó. Số mạng tôi đã định sẵn phải đối đầu với nó.
Cô ta có vẻ khó hiểu với những điều tôi nói nhưng cũng hứa với tôi. Trở về, tôi đọc lướt qua hết danh sách những đứa đã nhặt được đồng xu và bắt đầu đi lân la dò hỏi khắp trường danh tính những kẻ đó. Nếu đúng như suy đoán của tôi, họ vốn đã không tránh khỏi số kiếp. Nhưng trước tiên, chính bản thân tôi lại không tránh khỏi số kiếp của tôi vì cái tội bày đặt làm thám tử.
Quả đúng như tôi dự đoán, hai đứa trong danh sách đã thuộc nhóm những đứa bị giết hôm trước. Mệt mỏi rã người, tôi trở về phòng định ngủ một giấc. Chưa kịp bước vào trong phòng tôi đã đứng sựng lại vì một người ngồi trong phòng nhìn thẳng vào tôi.
***
Anh cảnh sát tên Thường hay Thưởng gì đó đang ngồi trên ghế giữa phòng tôi. Vừa bước vào một bước, hai tay tôi bị bẻ ngoặt ra sau và tiếng còng số tám tra vào tay tôi cái cụp. Hoảng hồn, tôi nhìn lại, bên cạnh tôi có thêm hai anh cảnh sát đang giữ lấy tôi. Thì ra nãy giờ họ nấp sau bức tường
- Mấy anh làm gì vậy ?
- Anh đã bị bắt !
- Cái gì ! – Tôi trợn trắng. – Tại sao ?
- Vì tình nghi giết người. Xin mời về trụ sở điều tra.
- Không phải em, làm sao em giết người được.
- Thế thì nói đi, tại sao lại đi điều tra về những người bị giết.
- Những người bị giết !!! Em không điều tra về những người bị giết, mà là…
- Thôi được, đến đây, nói rõ xem. – Anh ta đứng lên kéo tôi ngồi xuống ghế
- Có một đồng xu…
- Hả ? Đồng xu ??? – Họ đồng loạt hỏi.
- Dạ. Em cho rằng những người đã nhặt được đồng xu đều bị hại.
- Đồng xu em nói là thế nào ? Giải thích rõ hơn xem.
- Chuyện là vầy, trên diễn đàn thuộc trường em có đăng tin nhiều bạn nhặt được một đồng xu lạ. Chức cũng là một trong số đó. Sau đó, em cố liên lạc với những bạn còn lại, một bạn nữ có bạn trai cũng đã bị giết. Giờ em biết thêm được hai bạn nữa cũng thuộc nhóm đã bị hại. Em nghi ngờ đồng xu có liên quan đến những vụ giết người kia.
- Tại sao em lại quan tâm đến chuyện này ? Em không phải là cảnh sát, hãy để chuyện điều tra cho cảnh sát.
- Bởi vì…
Chuyện đã đến nước này, tôi không có can đảm để che giấu được nữa. Chỉ hy vọng họ không cho là tôi bị điên hay bắt tôi bỏ tù.
- Em cũng nhặt được đồng xu đó. Lúc nó vẫn còn số 100.
- Số 100 là thế nào nữa ???
- Lúc thằng Hiệu bị giết, đột nhiên, đồng xu thay thành số 99, và đến thằng Trụ thì thành 98. Nếu ai chạm vào đồng xu sẽ chết. Em sợ rằng sẽ có thêm nhiều nạn nhân nữa.
- Đồng xu của em ở đâu ?
- Lần đầu em cố vứt nó xuống sông thì nó lại trở về trong bộ sưu tập của em. Thằng Trụ không ma đã chạm vào nó. Lần thứ hai em vứt, nó không xuất hiện lại nữa.
- Vậy là không có bằng chứng gì chứng minh những lời em nói. Em phải bị tạm giam.
- Không, em nói thật mà.
- Nếu vậy tại sao không có chuyện gì xảy ra với em.
- Đó chính là điều em muốn biết, em sợ rằng số phận của em còn kinh hoàng hơn những đứa kia.
Nghĩ đến đó tôi bắt đầu sợ, hai tay lạnh ngắt và run rẩy. Đã vậy còn phải vào tù thì làm thế nào thoát đây. Đang chìm trong hàng đống ý nghĩa về tương lai tối tăm phía trước, tôi nghe hai tay được nới lỏng ra. Tôi đã có thể hoạt động lại bình thường. Anh cảnh sát nhìn tôi, gật đầu chào rồi bỏ đi.
- Khoan đã! Anh không bắt em sao?
- Chỉ dọa thôi chú nhóc, anh chỉ nghĩ em thích chơi trò thám tử, giờ thì anh sẽ suy nghĩ kĩ hơn những điều em nói.
- Ngôi sao sáu cánh. – Tôi nói với theo.
- Cái gì? – Anh ta quay phắt người lại.
- Mặt hình của đồng xu là ký hiệu ngôi sao sáu cánh xen giữa hai vòng tròn.
- Thật vậy sao? – Anh ta rung vai tôi thật mạnh.
- Dạ, em vẫn chưa hiểu, chỉ là…, em nghĩ nó có một ý nghĩa gì đó.
- Ừm được rồi.
Anh ta rút tay lại. Nhanh chóng bảo hai người đồng nghiệp cùng anh ta trở về.
***
Anh ta vừa bước ra tới cửa, tôi đã nghe tiếng anh ta quát.
- Cô là ai, thập thò đây làm gì?
Chạy theo ra xem có chuyện gì, tôi thấy một cô gái nhỏ người đứng nép mình vào bức tường. Cô ta mấp máy môi vẻ sợ hãi.
- Em… đến tìm… anh Tính.
Cô ta nhìn sang tôi như cầu cứu. Vẻ mặt anh cảnh sát đăm chiêu đứng cạnh cô ta như một con hổ đang rình con nai sợ sệt. Tôi không biết cô ta nhưng tôi cũng lên tiếng.
- Tôi là Tính, có chuyện gì không ?
- Lần trước anh giúp em, nên em muốn đến cảm ơn anh.
- Giúp ? Chuyện gì ?
- Em nói chuyện riêng với anh được không ? – Cô ta liếc qua anh cảnh sát dè chừng.
Đến giờ tôi mới nhớ ra tên anh ta là Thưởng. Tôi định hỏi anh ta có thể cho chúng tôi nói chuyện riêng được không nhưng nhìn anh ta khiến tôi không sao lên tiếng được. Trong lúc đó, tự nhiên anh ta vẫy tay chào tôi rồi bỏ đi, có vẻ sự khó xử trên mặt tôi khiến anh ta mủi lòng chăng ? Cô gái chào tôi rồi tự giới thiệu về bản thân.
- Em tên Ân, lần trước anh vì em mà cãi nhau với Hiệu.
- À – Tôi ồ lên – Thì ra là em. Nhưng có chuyện gì mà lại đến đây ? Không nghe những chuyện đã xảy ra sao ?
- Em có nghe nên em mới đánh bạo đến tìm anh.
- Tại sao vậy ?
- Em sống bên ký túc xá nữ bên kia. Cách đây một thời gian, em có đi tập thể dục sáng. Em nhìn thấy anh nằm bên cổng trường. Em cứ tưởng anh cũng bị hại giống Hiệu, cũng may anh chỉ bị thương trên trán. Sau đó em gọi bác bảo vệ rồi cùng bác đưa anh lên phòng. Bác bảo vệ có nhiều việc làm nên bác bỏ đi trước. Em giúp anh băng bó vết thương xong thì thấy không tiện nên em vội rời khu nam. Từ lúc đó có nhiều chuyện xảy ra làm em sợ quá đã dọn đi chỗ khác ở mà không có dịp gặp anh.
- Thì ra chính em là người đưa anh về phòng. Cám ơn em !
- Em thấy lo cho anh, tại sao anh không rời khỏi đây ?
- Vô ích thôi em, dù anh đi đến đâu cũng vô ích.
- Nơi này rất đáng sợ, anh đi nơi khác sẽ an toàn hơn.
- Không phải là chuyện nơi này hay nơi khác. Em không hiểu được đâu. Tốt nhất là em nên tránh xa nơi này.
- Còn anh…
- Nhớ, khi nhìn thấy bất cứ đồng xu nào lạ cũng không được nhặt lên, nó chính là nguyên nhân cho những chuyện xảy ra.
- Có phải những điều anh nói với anh cảnh sát khi nãy là thật không ?
- Em đã nghe rồi hả ?
- Dạ, nhưng em thấy nó sao sao… khó tin quá.
- Em nên bắt đầu tin đi, nhớ lời anh nói đấy, dặn bạn bè, người thân điều đó. Anh sẽ tìm cách lý giải mọi chuyện.
Cuộc nói chuyện có nói thêm nữa cũng không đưa đến đâu. Tôi tiễn cô gái ra ngoài cổng rồi trở vào trong thì nhận được một cuộc điện thoại khiến tôi chao đảo.
1 Like và Chia Sẻ đối với các bài viết hay, xem như là lời động viên đến tác giả. Cảm ơn các bạn!
Cùng Chủ Đề
Truyện xem nhiều nhất


• Nếu không có tài khoản xin chọn chế độ "ẩn danh".
• Bình luận nghiêm túc, không Spam hay quảng cáo.
• Các bình luận sai phạm sẽ bị xoá và chặn quyền truy cập.