Cái tuổi này là tuổi gì nhỉ ? 17 tuổi....


Tuổi 17 của bao đứa con gái khác là mơ mộng , vui chơi còn nó thì khác ... Nó không mơ mộng, nó thích không khí của trái đất hơn cung trăng. Mà căn bản là nó không thể mơ mộng nổi, nói gì bay cao cao chút cũng bị nó lập tức cho xuống hẳn địa ngục. Những đứa hay nổi cảm giác ấy thường ghét nói chuyện với nó lúc cao hứng. Trong mắt họ, nó là đứa thực dụng. Nó biết điều đó. Họ nói nó hay nhắc đến tiền. Phải rồi, nó đang tự lập, lo liệu dần cuộc sống của mình. Nó kiếm tiền nhờ những cuộc thi của trường. Nó dùng tiền đó để mua đồ dùng học tập, vài món quà sinh nhật, sách giáo khoa , vv...vv.. Cái câu của nó đã khiến họ khẳng định trăm phần trăm nó thực dụng chính là : tớ cần tiền chứ không cần danh hiệu ấy cho lắm. Phải rồi, mấy tấm bằng ấy có bán nổi ra tiền không? Ông thầy văn của nó thường nói " Mua danh ba vạn bán danh ba đồng ". Ý ông ta là cái danh ấy rất cao. Phải rồi, nó cũng thấy danh dự của nó cao. Nhưng mà nó thích khoản tiền kia và muốn làm một kẻ bình thường hơn. Nó không muốn người khác biết mình qua mấy tấm bằng, theo kiểu b.ấ.t.b.ì.n.h.t.h.ư.ờ.n.g. Biết không, nó ra đường là mấy đứa lớp dưới toàn " chào chị ". Nó quen biết gì bọn này đâu chứ. Cái tên của nó cả trường biết và đôi lúc nó trở thành câu trêu đùa bằng cách gán tên nó với chữ " dở" hoặc " điên" gì đấy . Nó có làm gì họ đâu nhỉ ?...Còn họ, haizz, 3 tuần họ thay một cái hộp bút , chạy đi mua quần áo mới, thường là vào những buổi mà nó đi học thêm. Phải rồi, tiền đó là của bố mẹ họ cho chứ không phải là họ kiếm ra. Họ tiêu phung phí lắm, có đứa mang hàng chục nghìn , cả trăm nghìn đi ăn quà , mua đồ lặt vặt. Nó không mua đồ rải rác , lằng nhằng , linh tinh và nhiều như họ. Một năm một lần mua quần áo vào dip Tết, tổ chức sinh nhật cho 2 đứa em to nhất mà nó có thể, mua quà cho bố,mẹ , quà sinh nhật cho vài người thật cần thiết với nó... Một năm chỉ vài lần thôi. Tết, dịp lễ, nó tranh thủ gấp hàng mã thêm kiếm tiền. Những cọc giấy làm tay nó nhoen nhoét màu. Hoặc bán hàng hương , vài thứ lặt vặt kiếm thêm chút ít. Nó cũng có một vài sở thích . Và nó để dành tiền cho tương lai. Nó muốn lên đại học có thể tự kiếm laptop, đồng hồ, vv...v... Nhưng không ai biết nó đi làm như vậy .... Đến lớp , mặt nó luôn phơi một  trạng thái " bát cần, bất cẩn , nhăn nhở  ". Chỉ thế thôi. Người ta ngưỡng mộ nó về trạng thái phơi ra ấy. Nó không rơi nước mắt lần nào. Họ cảm tưởng nó mạnh mẽ, còn nó cảm tường chẳng có gì xứng đáng. Và khi người khác khóc, nó đến bên an ủi. Nó như một thể " thùng rác" vậy. Nó sẵn sàng ngồi nghe người khác lê thê kể hàng giờ chuyện buồn của họ, nói vài lời động viên. Văn nó học kém đấy nhưng mà nói thì nó giỏi. Nó an ủi rất đúng cách. Người ta cho nó là tuyệt về khoản tâm lí này... Họ thấy một nửa cuộc sống của nó và đánh giá nó qua đấy... Đêm nó mới là chính nó. Bố mẹ nó to tiếng vì vài sự viển vông của bố nó, sự mệt mỏi của mẹ nó do có quá nhiều chuyện xảy ra. Một đứa em của nó mới lên ba, rất yêu và bám nó. Đứa còn lại, cũng cấp II rồi, rất hay kể lể với nó, lôi nó chơi cùng. Nó luôn giữ một vẻ vui cười trước những điều ấy. Chỉ một trạng thái ấy thôi. Bố mẹ to tiếng chứ gì ? Nó to tiếng xen vào, phân tích mọi điều, giữ chút hòa khí. Mấy em nó thích nó chơi hả ? Ok, nó chơi. Đêm về, nó ngồi học, bận bịu với những cảm xúc của bản thân. Nó lẳng lặng nghe nhạc trầm. Tai dính tai nghe, nó thu dọn tàn cuộc ban ngày. ừ, nó sống thế... Nó bất chấp chịu đựng một mình. Năm 14, nó đã thấu hiểu quá nhiều, cả tình cảm học trò ,cả gia đình. Nó sống bình thản và lờ lững như vậy. Nó không làm ai buồn nhưng có vẻ, nhiều người muốn làm nó buồn đấy. Kệ thôi, buồn trong tim còn mặt là cười , nhỉ ? Nó cũng như ai cần một bờ vai , cần lời an ủi , vỗ về nhưng nó biết, có lẽ ở cái tuổi này , tìm được điều như vậy khó lắm. Không ai dư hơi sức đâu mà cho nó. Họ bận chạy theo xô bồ của cuộc sống. Và nó cũng học chạy theo đừng để mình rơi rớt lại. Chính cái cuộc sống ấy của nó làm nhiều kẻ nhàm chán nó. Nó có vẻ có rất nhiều bạn mà thực chất chẳng có người bạn nào cả ... Nó sống lẻ  loi giữa cuộc đời, chỉ vì nó muốn bảo vệ mình... Có ai .. như nó ?
icon facebook icon google plus icon zing

1 Like và Chia Sẻ đối với các bài viết hay, xem như là lời động viên đến tác giả. Cảm ơn các bạn!
Cùng Chủ Đề
Không có nhận xét nào:
• Sử dụng tài khoản Gmail/Google để bình luận.
• Nếu không có tài khoản xin chọn chế độ "ẩn danh".
• Bình luận nghiêm túc, không Spam hay quảng cáo.
• Các bình luận sai phạm sẽ bị xoá và chặn quyền truy cập.

Truyện xem nhiều nhất